Chương 10
cô mà phải thực hiện điều chỉnh đủ thứ.
Cô cảm thấy vô cùng hổ thẹn." "Không sao đâu ạ, anh trai em giỏi lắm, trước đây anh ấy ở trong căn phòng nhỏ đó, sau đó mượn tiền xây căn nhà xi măng này, anh ấy nói anh không sợ, chỉ ở trong phòng nhỏ thôi, anh ấy quen rồi." Trình Nặc vẫn cảm thấy không ổn, "Kể chị nghe về em đi?
Em bao nhiêu tuổi rồi?
Đang học lớp mấy?" "Năm nay em 11 tuổi đang học lớp 3, anh trai em 19 tuổi nghỉ học đã lâu, ba em mất sớm, nhà rất nghèo, anh trai em nghỉ học để giúp đỡ mẹ em, đi gieo hạt và đập lúa mì, thỉnh thoảng lên thị trấn để bán đồ." Hứa Đồng Nhạc trả lời từng câu hỏi của Trình Nặc, nói sơ qua về tình hình trong nhà.
Trình Nặc nhìn cô bé trước mặt, trong lòng thương xót, cô luôn cho rằng cô bé chỉ mới 7,8 tuổi, không ngờ đã 11 tuổi, trên núi thức ăn không đủ nên mới bị suy dinh dưỡng.
Trình Nặc xoay người lấy từ trong vali ra một vài đồ ăn vặt đưa cho Hứa Đồng Nhạc, "Em cầm mấy thứ này ăn đi, nếu không đủ thì đến tìm chị." Hứa Đồng Nhạc lắc đầu từ chối, mặt đỏ lên không dám nhận.
Trình Nặc liền nhét vào hai chiếc áo khoác cũ của em đầy đồ ăn vặt.
Cô thương xót cho đứa bé hiểu chuyện này...
Hứa Đồng Nhạc ngượng ngùng cảm ơn Trình Nặc, cô bé quay người đi ra cửa nhưng nghe Trình Năc gọi lại, bé quay đầu chờ Trình Nặc giao "nhiệm vụ" tiếp theo, nhưng lần này Trình Nặc lại đỏ mặt.
"Chị...
Muốn tắm rửa, nhà em có nước không ha?" Trình Nặc ngồi ở mép giường ăn đồ ăn vặt trong khi chờ nước nóng, một lần nữa cô cảm thấy khá mất mát, ở một nơi mà không có nước nóng hàng ngày không biết cô còn có thể chịu được đến bao lâu, ngày nào cô cũng phải tắm, mùa đông cũng không ngoại lệ.
Nhưng ở đây mọi người không hề biết về máy nước nóng, mỗi lần tắm rửa phải mất công xách nước và nấu nước, tắm xong còn phải bưng nước đi đổ, những việc này tuy không cần cô làm nhưng chỉ nghĩ đến cô đã cảm thấy không được thoái mải lắm.
Lúc đang cảm khái thì Hứa Đồng Nhạc vào phòng gọi cô, nói nước tắm đã chuẩn bị xong, đồng thời hỏi cô muốn tắm trong bếp hay trong phòng.
Cô không biết phải lựa chọn thế nào, nhìn xung quanh thì thấy căn phòng tuy không lớn nhưng được cái thông thoáng, cô không muốn đi vào căn bếp tối om đó nên nói với Hứa Đồng Nhạc mình sẽ tắm trong phòng.
Một lát sau, Hứa Đồng Chu đẩy chiếc thùng gỗ vào phòng cô, đó là một chiếc chậu gỗ to và nặng, nhưng lại không đủ chỗ cho một người ngồi, Hứa Đồng Chu không dám nhìn cô, cậu chỉ tập trung làm việc của mình, đổ hết xô này đến xô khác vào chậu gỗ lớn, sau đó rời đi, đến cửa thì quay đầu lại, giọng nói trầm thấp, nếu không đủ thì có thể gọi cậu, vẫn còn dư nước nóng.
Trình Nặc đã hai ngày chưa tắm, người đầy mồ hôi dính nhớp, thấy có nước cũng không để ý gì nhiều, nhanh chóng cởi quần áo, đứng trong chậu dùng khăn chà lau hết người, may là cô có mang theo đồ vệ sinh cá nhân đến, nhưng cô ấy không dám dùng nhiều sợ nước không đủ, tắm táp một hồi miễn cưỡng xem như xong, sau đó cô thu gọn đồ đạc, mặc quần áo vào, ra mở cửa.
Cô vẫn đang lo lắng làm sao để mang những thứ này đi, không ngờ Hứa Đồng Chu