Chương 9
Cả tấm thân mảnh khảnh hôm qua – trừ đôi môi, Đức từng chút từng chút mà ăn sạch, vết máu vẫn còn trên ga giường.
Đáng lý một thằng trai bao hèn hạ giờ này phải đang vòi thêm tiền bo mới đúng? Đức đã ngủ qua không ít gái, đều là như vậy.
Đức mở điện thoại, gọi cho Sơn. Đầu giây bên kia là giọng vô cùng ngái ngủ
Alo
Người đâu?
Ai đâu?
Thành Khải?
Thành Khải nào?
Mau sang phòng tao
Đức không đủ kiên nhẫn, gắt lên.
Sơn vội vàng giằng lưng ra khỏi tấm nệm êm ái.
Vừa mặc bộ quần áo sơ sài lên, vừa chân trước chân sau chạy lên phòng Đức.
Vốn dĩ là hai phòng lầu trên lầu dưới.
Sơn vừa bước vào, đã hỏi ngay
Sao? Không thích à? Nếu không thích thì thôi, sau không chơi nữa
Mày điếc sao? Tao hỏi người đâu?
Sơn à ra một tiếng, khuôn mặt như vừa hiểu ra một việc vô cùng lớn. Liền ngồi sáp lại xuống giường.
Thế nào? Sướng chứ? hơn đàn bà không?
Số điện thoại.
Đức chìa điện thoại ra.
Sơn muốn bấm. Nhưng lại chần chừ
Nó chỉ bán lần đầu thôi. Những lần sau, nếu không được...
Dùng miệng mày cho việc khác đi.
Sơn bĩu môi. Cho thì cho.
Thuê bao quý khách vừa gọi...
Thuê bao quý khách vừa gọi...
Tắt máy rồi.
Đức đấm mạnh xuống giường.
Sơn liếc ngang chiến trường còn đầy mùi tinh dịch nồng nặc, và thêm vết máu trên ga giường, liền chép miệng
Mày đó, chơi mạnh quá nó bỏ của chạy lấy người rồi
Hay là thôi đi.
Cũng chỉ là một tên trai bao rẻ tiền
Câu nói đó như giáng vào mặt Đức một gáo nước lạnh buốt.
Đúng vậy.
Thành Khải sao? 21 tuổi sao?
Đều là tên giả, tuổi giả.
Bẩn thỉu cỡ đó tại sao mình lại cảm thấy thương hại được?
Những giọt nước mắt lăn xả trên gương mặt đỏ ửng vì vết tát kia, tất cả chỉ là giả vờ, là diễn kịch.
Thứ thối tha và bẩn thỉu như thế. Vứt đi được thì cứ vứt.
Hơn nữa, gương mặt mơ hồ kia, Đức cũng chẳng còn nhớ được bao nhiêụ
Vì thứ mà tối qua, đáng để Đức quan tâm hơn, chính là cái lỗ nhỏ phía dưới.
Hai ngày sau,
Vết thương đau đớn và nước mắt khiến Khải kiệt sức. Cậu phát sốt.
Ở nhà bạn tới hai ngày vẫn không thấy tin tức của Khải, sự day dứt khiến Long không yên lòng. Sáng ngày thứ ba, Long tới phòng trọ của Khải từ sớm.
Cửa phòng không khóa ngoài.
Long hít một hơi dài.
Bàn tay xách một tô cháo nóng mà trong lòng lại như run lên
Anh Khải
....
Anh Khải, mở cửa cho em...
Không có tiếng trả lời.
Long sốt ruột, cậu chạy sang phòng bên cạnh hỏi han.
Chị hàng xóm đang pha gói mì tôm thấy cậu vào liền ngoảnh ra
Gì vậy?
Dạ, chị cho em hỏi, anh bên cạnh.. mấy hôm nay có đi ra ngoài không ạ?
Không đâu, chắc lại mùa thi. Cứ đến mùa thi thì cậu ta hay rúc ở nhà học thế lắm Siêng cực kì
Mùa thi?
Long nhíu mày. Rõ ràng Khải vừa mới qua kỳ thi xong, không thể nào .
Linh tính chẳng lành, Long xông tới cửa phòng, đạp mấy phát liền
Mở cửa Anh Khải, là em Long đây .
......
Vẫn là sự im lặng. Không ổn. Cuống cuồng, rối loạn...
Sự sợ hãi tột cùng khiến Long không còn chần chừ nữa,
Giơ chân đạp liên tiếp vào cánh cửa khiến cả xóm trọ chạy ra xem.
Long hốt hoảng nói với mấy người đàn ông trong dãy
Các anh giúp em phá cửa đi, em sợ anh ấy ngất trong này
Vậy sao?
Trời ơi... phá cửa đi
Người nọ nhìn người kia, cuối cùng,miễn cưỡng đục thủng cả tường để gỡ ổ khóa bên trong ra.