Chương 6
đọc diễn cảm trích đoạn các tác phẩm nổi tiếng bằng tiếng Anh.
Thẩm Thính Ôn thưa thầy phải về lớp học tiếp, khi trở lại, tiếng động lao xao trong lớp nhất thời vì sự có mặt của cậu mà lắng đọng.
Không phải vì sợ, cậu trước giờ cũng không ra vẻ đáng sợ, nhưng khí thế đó đủ đánh tan sự láo nháo.
Đạo đức, trí tuệ, thể chất, ngoại hình đều phát triển toàn diện, trừ việc ít nói nhìn qua hơi thiếu nhiệt tình thì chính là hình mẫu con nhà người ta.
Có thể vì cậu trầm lặng nên tạo áp lực vô hình khiến người khác e dè.
Trước mặt phần tử khủng bố, sự im lặng bao trùm, mọi người theo bản năng đều đè nén sự tồn tại của mình xuống thấp nhất.
Một thoáng lặng im, cô chủ nhiệm vào lớp, tiến tới bục giảng rồi chỉ tay vào chỗ ngồi còn trống ở cuối lớp “Trước mắt em ngồi chỗ kia.” Mọi người theo tầm mắt cô chăm chăm dõi theo từng bước của Chu Thủy Nhung từ cửa lớp đến tận chỗ ngồi.
Cô mặc nguyên cây đen từ trang phục đến giày dép, đơn giản mà chỉn chụ Cô sở hữu làn da mịn màng giống mẹ, trắng như trứng gà bóc, so với các bạn đồng trang lứa mặt rám đen, lấm tấm mụn thì cô giống như đến đây để trải nghiệm môi trường học tập mà thôi.
Chu Thủy Nhung đi thẳng một đường không chú ý đến sự dòm ngó xung quanh.
Thẩm Thính Ôn không bận tâm lắm, nhưng trong chốc lát lơ đễnh tầm mắt giao với ánh mắt Chu Thủy Nhung.
Ngay lúc đó có làn gió từ cửa sổ thổi vào, không rõ là do sức gió hay vì bản thân mất tập trung, cánh tay bất ngờ buông thõng, khuỷu tay chạm vào tuyển tập Shakespeare làm nó rơi xuống.
Chu Thủy Nhung vừa lướt qua, thoáng xoay người chuẩn xác tiếp được quyển sách kia, rất tự nhiên đem trả lại trên bàn.
Thân thủ thật nhanh nhẹn, phân nửa lớp học đều chú ý đến, tiếng bàn tán lao xao nổi lên.
Mấy nữ sinh trực nhật ban nãy ngầm trao đổi ánh mắt.
Cô nàng không phải qua C6 mà đến C16 của họ, lớp này của họ thuộc lớp học thực nghiệm.
Giáo viên chủ nhiệm thông báo “Các em làm quen nhau nhé.
Bạn học mới chuyển đến này tên là Chu Thủy Nhung, bạn từ nước ngoài mới về.” Tiếng bàn tán càng vang dội, ba chữ Chu Thủy Nhung bắt đầu râm ran trong lớp học.
Giáo viên vỗ tay xuống bàn “Được rồi, bắt đầu tiết học thôi.
Tôi sẽ hỏi lại bài trước một chút rồi giảng bài mới cho các em.” Lớp học lúc này mới thôi ríu rít.
….
Buổi chiều, Tỉnh Hạ đến rủ Thẩm Thính Ôn đi ăn, thấy bạn mình thuận theo Tỉnh Hạ có chút bất ngờ.
Hồi còn nhỏ cậu đã nghe danh Thẩm Thính Ôn, nhưng chưa có dịp tiếp xúc, sau đó hai người cùng vào một trường trung học, bấy giờ mới quen biết nhaụ Thẩm Thính Ôn rất ít nói, theo thường lệ thì một người học giỏi, giàu có lại trầm lặng thì rất dễ trở thành đối tượng bắt nạt trong trường, nhưng kỳ quái là trong cái trường chia bè chia phái này, mấy thành phần bất hảo cũng không đến tìm cậu ấy gây rối.
Bởi vì chưa bao giờ thấy Thẩm Thính Ôn lùm xùm chuyện gì, nên mọi người cũng không rõ cậu thuộc chính hay tà, cũng không ai dám kết giao, Tỉnh Hạ coi như là người bạn đầu tiên của Thẩm Thính Ôn.
Vì sao dùng từ “Coi như” ư?
Vì hình như chỉ có Tỉnh Hạ đơn phương xem mình là bạn bè của Thẩm Thính Ôn, người ngoài thì không thấy vậy, trong mắt họ Tỉnh Hạ