Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 26

hành vi quấy rối, sàm sỡ các nữ nhân viên trẻ đẹp trong công ty.
Những người khác vì sinh kế mà ngậm đắng nuốt cay, chẳng ai dám hé răng nửa lời.
Vừa bước vào phòng làm việc, giám đốc Trương đã thong thả ngả người ra ghế, ra chiều thông cảm “Liên Chức à, tổ trưởng bên bộ phận của em đúng là có hơi khắt khe quá mức.” “Theo cái nhìn của tôi, mấy cô gái trẻ vừa bước chân ra xã hội, thỉnh thoảng có chút lơ đễnh hay lỗ mãng cũng là chuyện thường tình.
Người mới đi làm thì ai chẳng mắc sai sót, lần tới để tôi chọn dịp nói chuyện lại với tổ trưởng, bảo cô ấy chiếu cố và bao dung em nhiều hơn một chút.” “Cảm ơn giám đốc Trương đã thấu hiểụ” Liên Chức nở nụ cười nhạt nhẽo, mang tính xã giao đáp lời.
“Ở đây tôi có mấy sấp tài liệu, em mang về sắp xếp rồi tổng hợp lại, trước giờ tan làm nộp lại cho tôi nhé.” “…Vâng.” Liên Chức bước lên toan cầm lấy xấp văn kiện, nhưng khi bàn tay cô vừa chạm tới mép giấy, giám đốc Trương đã nhanh tay đè lên.
Cô ngẩng đầu đối diện với lão, nụ cười trên gương mặt vị giám đốc lúc này mang theo một tầng ý tứ sâu xa, đầy ghê tởm.
“Liên Chức, tôi tin em là một cô gái thông minh, thừa sức hiểu rõ con đường nào mới giúp bản thân sống dễ thở hơn ở chốn thị phi này.” Lão ta chậm rãi nhả từng chữ “Đôi khi, gai góc quá chưa chắc đã là chuyện hay ho.
Những rắc rối nhỏ nhặt mà em đang vướng phải, đối với tôi chẳng qua chỉ là một câu nói là giải quyết xong.
Vấn đề cốt lõi là...
liệu em có biết đưa ra một lựa chọn khôn ngoan hay không mà thôi.” Giám đốc Trương chậm rãi ngắm nhìn những đường cong ẩn hiện trên cơ thể cô, dù cho lớp áo lao động có kín đáo đến đâu cũng chẳng thể che lấp được nét quyến rũ chết người ấy.
Trước đây, gã ta đã không ít lần bóng gió buông lời trêu ghẹo Liên Chức, ngặt nỗi tính khí cô gái này lại vô cùng cứng cỏi, khiến gã nhiều bận chỉ biết tức tối đến mức nghiến răng nghiến lợi mà chẳng làm gì được.
Liên Chức đứng lặng thinh không một lời đáp, thế nhưng cõi lòng lại dâng lên một cơn ghê tởm đến tột cùng, tưởng chừng như muốn đảo lộn cả tâm can.
Thấy vậy, Giám đốc Trương vẫn điềm nhiên như không, ung dung ngả người tựa lưng vào ghế rồi cất giọng thong thả nan Cô cứ về suy nghĩ cho thật kỹ đi, mấy ngày tới hãy cho tôi một câu trả lời cho ra ngô ra khoai nhé.
Vừa bước chân ra khỏi cửa phòng, vẻ nhẫn nhịn cố giấu trên mặt Liên Chức liền biến mất không tăm tích.
Cô vội vã sải bước thật nhanh về phía nhà vệ sinh, giơ tay chà xát thật mạnh dưới vòi nước, cứ cọ rửa mãi cho đến khi cả mu bàn tay đỏ rực lên mới chịu dừng lại.
Lùi lại quãng đời trước, nếu là tính khí thẳng như ruột ngựa và bướng bỉnh thuở ấy, có lẽ cô đã chẳng ngần ngại lật bàn ngay tại chỗ, vạch trần bộ mặt đê tiện của gã cho hết thảy mọi người cùng hay để vơi bớt nỗi uất nghẹn trong lòng.
Thế nhưng, chính những giông bão cuộc đời đã dạy cho cô một bài học xương máu rằng sự bồng bột, nông nổi chỉ đem lại kết cục bi thảm; muốn đối phó và trả thù một kẻ có quyền có thế trong tay, ngàn vạn lần không thể đi theo con đường quang minh chính đại được.
Trong đầu cô bỗng lóe lên một tia sáng, cô bất giác ngẩng phắt đầu lên, đôi tròng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡