Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 1
Tháng mười một giữa thu, nhiệt độ ở Vân Thành liên tục hạ thấp.
Những hàng cây ngân hạnh dọc đường đi đang không ngừng rụng lá, ngày này năm trước vẫn còn rực rỡ mà nay trở nên trơ trọi, báo hiệu cho một mùa đông sắp tới càng thêm khắc nghiệt.
Triệu Ý Hinh co ro bên cạnh lò sưởi, cơ thể run lên bần bật.
Tяên người cô đắp một tấm chăn vải mỏng màu đen, chỉ đủ để cản chút gió, căn bản không thể làm ấm cơ thể.
Trước mặt cô lúc này là màn hình đang chiếu lại cảnh quay năm phút trước.
Đạo diễn im lặng khiến cô không rõ mình diễn đã đạt chưa, chỉ mỗi cảnh té sông thôi mà NG không ít lần rồi.
Bây giờ đầu óc cô quay cuồng, môi tím tái thấy rõ, nếu còn chạy ra ngâm nước thêm vài lần nữa thì chắc phải nhập viện chứ chẳng chơi.
Người xung quanh ai cũng muốn lên tiếng nói đỡ cho cô nhưng không dám, đạo diễn thở dài, phất tay bảo: “Như vậy đã được rồi, không phải quay thêm nữa đâu.” Triệu Ý Hinh mừng húm, còn chưa kịp nở nụ cười thì một giọng nữ mềm mại từ sau lưng vang lên: “Chú Tần, cháu cảm thấy góc quay không được ổn lắm, ở bên phải đường có người đi qua mất rồi.” Người vừa lên tiếng là Minh Châu, một diễn viên khác trong đoàn phim.
Cô nàng đi tới trước rồi chỉ tay vào một góc phải màn hình, bên kia đường, cách một lòng sông có người đang di chuyển.
Chẳng qua cái này không hề ảnh hưởng gì đến đoạn phim cả, đạo diễn nói: “Như vậy càng thêm tự nhiên, đủ rồi, Ý Hinh chắc cũng đang rất lạnh, hôm nay chúng ta quay đến đây thôi.” Sau cùng, Triệu Ý Hinh cũng được tha mạng.
Quản lý của cô đi đến bên cạnh, còn không thèm chuẩn bị túi sưởi mà chỉ nhắc nhở: “Lát nữa em bắt taxi về đi nhé, hoặc là gọi người đến đón, giờ chị có việc phải đi gấp rồi.” “Vâng, cảm ơn chị.” Triệu Ý Hinh gật đầu xem như đã biết, những việc này tập mãi thành thói quen.
Một diễn viên ngụp lặn trong giới giải trí hơn bốn năm như cô mà còn chưa tìm được vị trí tốt nào, quản lý không tỏ thái độ ghét bỏ khinh thường cũng khá may mắn rồi.
Triệu Ý Hinh năm nay hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp không lâu nhưng thời gian trước đây khi đang theo học cô cũng đã bén duyên với diễn xuất.
Chỉ là không có chỗ dựa, không giỏi nịnh hót thì rất khó mà đi đường dài.
Cô lại còn ký hợp đồng với công ty Tự Hoành mới thành lập chưa lâu!
Người khác đều tới từ công ty lớn, trong đoàn phim này, có thể nói cô nhỏ bé đến đáng thương.
Khi người khác thu dọn, Triệu Ý Hinh vẫn đang run cầm cập ngồi bên lò sưởi không nhúc nhích, tay cầm điện thoại gọi cho bạn trai.
Bên tai thỉnh thoảng lại có âm thanh bàn luận của nhân viên công tác hậu cần.
“Minh Châu này quá đáng thật ấy, tội con bé Ý Hinh, ai nhìn cũng biết là cô ta cố ý!” “Thôi im đi, muốn chết hay sao mà nói to vậy hả?
Người ta có chỗ dựa thì người ta có quyền hống hách, mình hạng người gì?
Đi làm vất vả ăn không đủ no, lo cho bản thân trước rồi hãy tính!” Minh Châu… Diễn viên đang lên cũng khá được chú ý, giữa năm xuất hiện cùng một bộ phim chiếu mạng.
Tuy rằng chỉ là diễn viên phụ trong đó, nhưng mà đất diễn khá nhiều, hình tượng nhân vật cũng vô cùng tốt bụng dễ gây thiện cảm.
Triệu Ý Hinh lắc đầu, không hiểu mình đã đắc tội người này ở đâu.
Cô nhắn tin cho


Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡