Chương 8
tháng qua em đi Seoul quay phim, có khả năng bộ phim này sẽ tham gia giải Holywood, anh có đi xem không?" Động tác cầm đũa như nước chảy mây trôi không hề ngừng, anh im lặng ăn cơm, giống như không nghe cô ấy.
Hai tay trắng toát bối rối đặt trên thành ghế tựa, không khí như đóng băng, Mẫn Nhu từ trên nhìn xuống, hơi thở đè nén, đôi mắt ửng đỏ.
Khi anh vừa ăn xong, cô chủ động đi lên giữ lấy chén đũa bỏ vào bồn rửa, không nhìn thấy thần sắc của anh, cô liền bước nhanh vào phòng bếp, mở vòi nước, tiếng nước ồn ào chảy vào trong, để cho bản thân có thời gian bình tĩnh lại.
Mở tủ lạnh, bên trong trừ bỏ nước khoáng còn lại không có đồ ăn, những thứ đồ cô mang tới lần trước đều không có.
Chẳng lẽ người phụ nữ đó không chăm sóc anh?
Một suy nghĩ hiện lên, hay anh và cô ta cãi nhau?
Nỗi thấp thỏm trong lòng được an ủi, có phải nó chứng tỏ, anh đã hối hận, hối hận vì đã phản bội cô, đã vạch rõ giới hạn cùng cô gái kia.
Sự trầm mặc lúc nãy có phải anh không giận chẳng qua vì cô không nói câu nào, mà cố tình gây sự, một tháng qua không liên lạc với anh điều đó khiến anh không vui?
Nghĩ như vậy, tâm trạng Mẫn Nhu cũng tốt lên, đôi môi màu tường vi khẽ cong lên, dù có vô số phụ nữ vây lấy, anh cuối cùng cũng hiểu, chỉ có cô thích hợp với anh nhất, chỉ có cô, thật tâm đối xử tốt với anh Thu dọn xong bàn ăn, Mẫn Nhu lau khô tay, đôi mắt tìm kiếm Kỷ Mạch Hằng.
Anh đang nằm trên ghế sô pha xem tin tức, ánh mắt nhìn chằm chằm màn hình, không biết đang nghĩ gì.
"Hằng" Mẫn Nhu ngồi xuống cạnh anh, theo mắt anh nhìn về tivi, là đài truyền hình lớn nhất, là tin tức liên quan đến công việc, cô không có hứng thú, mọi sự chú ý lại dồn về người bên cạnh.
Cô không biết nói gì, không thể làm gì khác hơn là im lặng, cùng anh xem tin tức, có lẽ sau khi nghĩ thông suốt một số việc, ngồi bên cạnh anh hơn một giờ cũng không còn cảm xúc bất an.
Khi phòng khách điểm chín giờ, cô đứng lên, cô không có thói quen ở qua đêm cùng anh.
Mỗi lần đến tối dù trễ cô cũng về, anh cũng chưa từng giữ cô lại.
"Hằng, em về trước" Giọng nói ôn nhu, cô tha thiết nhìn anh, hy vọng anh nói "đi đường cẩn thận" Khớp xương ngón tay của Kỷ Mạch Hằng càng rõ ràng khi cầm remote, tắt tivi, thong thả từ trên ghế đứng dậy, nhàn nhạt nhìn cô, hơi vuốt cằm, kèm theo một tiếng hừ mũi rất nặng "Ừ" Phản ứng của Kỷ Mạch Hằng ngoài dự liệu của cô, gương mặt nhỏ nanh liền cười lên hạnh phúc để lộ lúm đồng tiền, nhón chân, không để anh kịp phản ứng hôn lên má anh "Hằng, ngủ ngon" Hàng lông mi dài như cánh bướm quét qua mặt anh, thân hình cao lớn run lên, cô lại cười vui vẻ, mờ ám buông tay anh ra, xoay người, bước chân thoải mái đi về phía cửa.
Dường như tình cảm sứt nẻ của hai người theo thời gian đã khép lại, như vậy, cô nguyện ý chờ, cô tin có một ngày, Kỷ Mạch Hằng, trong lòng người đàn ông này sẽ chỉ có mình cô Vội vàng từ Seoul quay về tay không, ngay cả một cái túi xách cũng không có, dĩ nhiên chìa khóa phòng cũng để ở khách sạn.
Bước đi trên con phố vắng, cô không để ý đến tiếng thét của người đi đường hoặc tiếng chụp hình