Trọn Đời Yêu Em
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

Nhu mới chui ra khỏi bàn.
Cúi đầu phủi bụi trên người, Mẫn Nhu ngẩng đầu cô nhìn thấy thanh niên mặc áo trắng vẻ mặt khó chịu nhìn ra cửa, trên giường, một người đàn ông cũng trạc tuổi đang cúi đầu tay để sẵn trên hàng nút áo sơ mi trắng.
Này...
Hai gò má Mẫn Nhu xấu hổ, tự nhiên khi không lại chui vào đây, thậm chí người ta đang thân thiết bị cô phá vỡ còn mang theo cả phóng viên?
Vẻ mặt bối rối đập vào mắt vị bác sĩ trẻ, đôi mắt tinh nhuệ lóe lên, trong đáy mắt thoáng qua nét suy nghĩ, lông mày nhướng lên "Tiểu thư đây là muốn tới khoa chỉnh hình sao?" Mẫn Nhu luống cuống đỏ mắt, tránh né đôi mắt trêu chọc của bác sĩ lại thêm đang đứng nhìn một đôi mắt đen nhánh trong suốt, nhất thời hai tai ửng đỏ, không dám nhìn dung mạo người kia, ngượng ngùng chỉ tay ra cửa "Tôi...
tôi...
tôi chỉ là, chỉ là..
đi nhầm phòng" "Ra vậy" Bác sĩ gật đầu, trong mắt chất chứa sự không tin, còn cười cười đưa mắt nhìn người đàn ông đang ngồi trên giường đã mặc quần áo chỉnh tề.
Mẫn Nhu cho là mình quấy rầy họ, ánh mắt không dám nhìn quanh, hạ thấp lông mày nói "Tôi..
tôi đi trước, tạm biệt" Nói xong chỉ nhìn thoáng qua vị bác sĩ, rồi mở cửa, phía sau giọng nói đầy sức hút của vị bác sĩ đó cất lên.
"Tiểu thư thoạt nhìn rất quen mắt, hay ký dùm tôi một chữ" Bàn tay kéo cửa cứng đồ, cảnh giác nhìn vị bác sĩ tuấn tú đang khẽ mỉm cười, đổi lại anh ta vô tội nhún vai "Đừng hiểu lầm, em gái tôi thích cô, tôi chỉ muốn làm nó vui thôi" Do dự cắn môi, đôi mi thanh tú của Mẫn Nhu chau lại, đang phân vân nên đáp ứng hay không đáp ứng, cửa liền vang lên giọng nói tìm kiếm của Chân Ni.
Vẻ mặt căng thẳng, cầm lấy cây bút ở trên bàn bác sĩ, cầm lấy lòng bàn tay cứng ngắc cũng anh ta, vẽ lung tung, liền ném bút trả lại cho anh ta, xoay người, đeo kính râm, rời khỏi cửa.
Vị bác sĩ dở khóc dở cười quan sát chữ ký của minh tinh trong lòng bàn tay, quay đầu, nhìn người đàn ông từ đầu đến cuối vấn duy trì vẻ lạnh nhạt thở dài nói " Cậu nói xem mình nên rửa tay hay không?" "Chẳng bằng chặt tay đi, đem nó thành tiêu bản" Giọng nói hờn mát mang theo vẻ chế nhạo, chỉ cần không nhìn tới gương mặt tuấn tú ưu nhã của người đàn ông này, ai sẽ tin, người này lại là thị trưởng đại nhân lúc nào cũng nghiêm túc không nói đùa Vị bác sĩ xấu xa cong môi, nhìn người đàn ông đang nháy mắt phượng, hai chân thon dài vắt ngang ngồi trên giường "Tác phong của thị trưởng đẹp trai cũng nhanh thật, cậu nên lo cho bản thân mình ngày mai có lên đầu trang không" Lúc Thiếu Phàm nhíu mi lại, đôi mắt thâm thúy thanh khiết nhìn về phía cánh cửa đang rung nhẹ Mẫn Nhu?
Thì ra gọi là Mẫn Nhụ..
Sáng thứ hai, Chân Ni đưa Mẫn NHu tới công ti đại diện, lý do là quảng cáo sang nay cùng bản hợp đồng đã sắp xếp ra sao?
Không gian bên trong xe khá rộng, Mẫn Nhu nhắm mắt nghỉ ngơi, Chân Ni ghé vào bên đường mua tờ báo giải trí, có lẽ là lo lắng chuyện hôm qua, sợ đám chó săn chụp được hình.
Cửa xe bị kéo ra, một bóng người nhanh nhẹn nhảy vào, kèm theo đó là giọng nói hồ hởi vui sướng "Nhu, cậu xem, anh ta sao lên đầu trang thay cả cậu thế kia?" Mẫn Nhu nghe thấy vậy


⬅ Trước Tiếp ➡