Trọn Đời Yêu Em
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡

mặt sàn bóng loáng có máu, bàn tay cầm di động của Chân Ni cứng đờ, biến sắc.
"Đáng chết" Vừa mắng vừa tất tốc đầy cửa vào, ngay cả giầy cũng không kịp cởi.
"Nhu Nhu " ánh mắt nhanh chóng đảo một vòng quanh căn phòng rộng, không có tiếng người thở, lông mày nhíu lại, đi về phía căn phòng để cửa mở.
"Nhu, cậu ở đâu?
Nhu " "Cậu ở đâu?" Chân Ni nóng nảy nhìn xung quanh phòng cực kì lộn xộn, quét mắt cẩn thận qua từng góc một.
"Phanh " Một tiếng va chạm mạnh, từ một góc truyền tới, Chân Ni sững sốt, lập tức hoàn hồn chạy từ phòng ngủ chính vào nhà vệ sinh Dùng sức đạp cánh cửa bị khóa trái, trong không gian mờ ảo, Chân Ni nhìn thấy bóng người co rúc lại tựa vào bốn tắm, trong bóng tối, cô có thể nghe thấy tiếng khóc nức nở, trái tim chua xót, chậm rãi đến gần, từ từ mở đèn.
Phòng vệ sinh sáng lên, Mẫn Nhu cả người lộn xộn ướt đẫm, Chân Ni cúi người nhẹ nhàng ôm Mẫn Nhu vào lòng, an ủi vỗ về "Nhu, ổn rồi, sao lại để bản thân biến thành như vậy, lỡ bệnh thì sao?" Mẫn Nhu mờ mịt ngẩng đầu, ánh mắt ngẩn ngơ dưới ánh đèn, từ từ tập trung lại, ánh mắt giống như hột đào, trong một đêm, cô gầy đi không ít, hai gò má hóp lại có thể thấy được xương gò má.
Chân Ni nhìn ngực lấp kín, khó chịu đưa tay sửa sang lại mở vòi sen cho nó xối xuống mái tóc dài, tuy trong lòng cũng thầm đoán nhưng không dám khẳng định, buồn bực hỏi "Chuyện gì xảy ra?
Hã?
Nói cho mình biết được không?" Bị nước lạnh xối xuống, đôi môi tím bầm rung lên, cả người lạnh như băng, trước ánh nhìn ân cần của Chân Ni nước mắt lại không kiềm được rơi xuống.
"Chân Ni, mình không còn gì cả..." Cô nói, mình không còn gì, cứ như vậy, rơi nước mắt, nhìn cô như đứa trẻ bị cả thế giới này vứt bỏ, bất lực nói, không dám lớn tiếng, hèn mọn tuyên bố sự nhút nhát của cô.
Chân Ni chua xót, ngồi phía ngoài bồn tắm, ôm chặt Mẫn Nhu, chớp chớp nơi hốc mắt đang cay xè, khàn khàn nói "Không, cậu còn có mình, nha đầu ngốc, sao cậu lại quên mất mình" Trên giường lớn, Mẫn Nhu bình tĩnh nhắm mắt lại, hàng lông mi thon dài khẽ run, trên người đã thay bộ y phục sạch sẽ hơn, tóc cũng được Chân Ni làm khô.
Chân Ni ngồi bên giường, vì Mẫn Nhu đắp chăn, sờ trán, chắc chắn Mẫn Nhu không nóng sốt mới an tâm, thở phào nhẹ nhõm, muốn đứng dậy dọn dẹp phòng, tay liền bị giữ lại, cúi đầu nhìn thấy Mẫn Nhu như con chó hoang dùng ánh mắt bi ai để nhìn.
"Đừng đi" Mẫn Nhu nghẹn ngào càu xin, nước mắt lại bắt đầu trào ra, thật sự rất giống một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Thì ra Mẫn Nhu vẫn chưa ngủ...
Chân Ni nhìn hốc mắt trắng dã của Mẫn Nhu, vẻ mặt nhợt nhạt, cánh môi khô khốc nứt ra, miễn cưỡng thở dài, ngồi lại bên giường vỗ đầu Mẫn Nhu, ôn nhu nói "Mình không đi, cậu mau ngủ đi, được chưa?" Có được lời bảo đảm, Mẫn Nhu mới thả tay Chân Ni, nhưng hai mắt không đóng lại nhìn chằm chằm Chân Ni, dường như chỉ cần cô nhắm mắt Chân Ni sẽ biến mất, điều đó khiến Chân Ni dở khóc dở cười.
"Mau ngủ, mình không đi đâú "Thật sao?' Giọng nói khàn khàn đều là hoài nghi, ánh mắt đầy tia máu không chắc chắn khẽ chớp.
Chân Ni dùng bàn tay ấm áp sờ nơi gò má không còn bao nhiêu thịt của Mẫn Nhu,


⬅ Trước Tiếp ➡