Chương 13
mãn, quả nhiên vẫn là mình nannannannannannannannannannannannannannannannannannannannannannannannannannannannan– Trên bàn ăn hình chữ nhật, hai người vai tựa vai ngồi cạnh nhau, chính giữa bàn là hai đĩa thức ăn vẫn còn nóng, tuy đơn giản nhưng lại nhiều chất dinh dưỡng.
Hơi nóng bốc lên khắp gian phòng, mùi vị nồng đậm phả tới tấp vào mặt.
Phương Khiêm nhắm mắt hít vào một hơi, tay cầm bát cơm Giản Tình đưa cho, nhanh chóng bóc ra hai đôi đũa, động tác tuy rằng không phải là tao nhã nhưng cũng thực bình thường thản nhiên.
Giản Tình vừa mới bị trêu chọc, sắc mặt vẫn hồng hào như cũ.
Trong lòng lưu lại vài phần khó chịu, sau khi nhìn thấy nam nhân mỹ mãn nhấm nháp đồ ăn do cô làm thì hoàn toàn biến mất.
Cô lấy một cái đĩa, nhanh chóng gắp một miếng cá thật ngon, cẩn thận lấy ra những mẩu xương nhỏ, sau đó đem đặt vào bát anh.
Nam nhân gắp một miếng đưa vào miệng mình, sau khi ăn xong thì gắp một miếng khác đưa đến miệng cô “Em cũng nếm thử đi.” Giản Tình thuận theo đưa miếng cá vào miệng, sau mới hậu tri hậu giác phát hiện, hai người lại cùng ăn chung một đôi đũa Loại này cùng với hôn môi thân thiết đâu hề khác nhau, làm cho cô âm thầm ngượng ngùng không thôi, nhưng vẻ mặt nam nhân tự nhiên hào phóng, lại làm cho cô cảm thấy hành động như vậy là đương nhiên.
“Đi công tác lâu như vậy, bên ngoài chắc anh ăn không quen.” Chỉ cần nhìn vẻ mặt đẹp trai khi ăn của anh, Giản Tình đã cảm thấy thật no rồi, thì ra câu “tú sắc khả cơm” Thật tự nhiên nhớ tới, một tuần trước, sau ngày anh đi công tác có nhắn tin về than phiền, nói đầu bếp ở khách sạn đều là đồ bất tài, thức ăn căn bản khó có thể nuốt xuống, thật muốn đem cô thu nhỏ lúc nào cũng có thể mang theo bên người.
Có lẽ thời điểm anh nói những lời này, chỉ thuần túy tưởng niệm hương vị thức ăn cô nấu, nhưng cô cũng rất tự nhiên gộp nó với lời nói yêu thương thành một loại, vì thế hưng phấn xúc động, cũng không để ý anh đang đi công tác nước ngoài, trực tiếp ấn số điện thoại, muốn nghe giọng nói của anh một chút.
Điều làm cho cô dở khóc dở cười là, nam nhân tiếp điện thoại đang ở trong phòng họp, tin nhắn là thừa dịp người ta thảo luận không để ý lén gửi đi.
Sau khi vội vàng ngắt điện thoại, Giản Tình thật không hiểu là nên trách nam nhân làm việc không chuyên tâm, hay là nên vui mừng anh tùy thời tùy chỗ nhớ tới mình.
“Chẳng có vị gì ” Nam nhân cau mày tổng kết, giống như ngay cả nhớ lại cũng không muốn.
Giản Tình nửa tin nửa ngờ “Nghiêm trọng như vậy?” Phương Khiêm nghĩ nghĩ, thận trọng gật đầu, vẻ mặt như ở trước bàn họp hạ một quyết định quan trọng “Hầu hết là muốn em nhớ đến anh.” Không nghĩ rằng nam nhân lại có thể hé ra khuôn mặt tuấn tú, nghiêm túc nói ra những lời buồn nôn như vậy, Giản Tình liền sặc một ngụm canh.
Cơm nước xong, rửa hết bát đũa, Giản Tình bởi hạ thân ướt át khó chịu, đi tắm giặt trước, chờ khi cô mặc quần áo thoải mái ở nhà đi ra, Phương Khiêm đã chuẩn bị xong một mâm hoa quả, ngồi ở trên ghế sô pha, chuyên chú xem văn kiện, chắc là khi đi làm vẫn chưa xong nên mang về nhà làm.
Đối diện là TV màn hình siêu mỏng, đang phát bản tin thể thao.
Giản Tình trước giờ chưa từng quấy rầy công việc của anh, cô ngồi vào một bên chiếc