Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21

trừ mùi thuốc lá thoang thoảng ra, dường như còn có một ít hơi thở chỉ thuộc về anh.
Trong nháy mắt cô như bị hơi thở nhàn nhạt trên người anh lôi cuốn, mặt vô thức ửng hồng.
Trên đường trở về, cơn mưa vẫn nặng hạt như trút nước.
Những giọt nước nặng nề đập vào kính chắn gió rồi lăn xuống, giữa tiếng sấm rền vang, hơi ẩm không ngừng ngưng tụ thành giọt nước tạo thành màn sương trên kính.
Quấn mình trong chiếc áo khoác không vừa vặn, Dư Mẫn dựa vào ghế da, lần đầu tiên trong cuộc đời cảm thấy tiếng mưa to lại có thể bình yên đến thế.
Đường dài thật xa chỉ trong nháy mắt đã đến.
“Ở đây sao?” Khi xe chạy vào con hẻm cũ xưa, không còn đường nào khác, Tưởng Thừa Trạch hỏi.
“Vâng… Đến nơi rồi… Em đi lên đây.
” Dư Mẫn gật đầu, luồn tay xuống ghế xe tháo dây an toàn, hơi nghiêng người, cẩn thận cởi áo ngoài ra đưa lại cho anh.
Tưởng Thừa Trạch nhíu mày, nhìn hai ba người đi qua đường bên ngoài, “Em vẫn nên mặc vào đi.” Bàn tay đang đặt trên cửa xe của Dư Mẫn cứng đờ, lồng ngực không tự chủ được đáng trống reo hò, thật lâu sau, “Vậy… Anh cho em phương thức liên hệ đi, hôm nào em trả lại cho anh” Hôm nào, có nghĩa là rất nhiều sự lựa chọn, không phải là đã giặt sạch sẽ, mà là thời điểm thích hợp.
Dư Mẫn đã gửi lời mời kết bạn với Tưởng Thừa Trạch, mở khóa được vòng bạn bè của anh, đánh giá sơ bộ thời gian nghỉ ngơi của anh.
Cuối tuần, cô thông qua những bài đăng của anh đoán rằng anh đang rảnh rỗi.
Thế là lấy danh nghĩ trả lại áo khoác, gửi thêm một tin nhắn Thật ra em còn muốn nhờ anh một việc, em muốn mua một chiếc ô tô cũ để đi lại, nhưng không hiểu về xe cộ lắm, anh có thể xem giúp em không?
Dư Mẫn thừa nhận, cô gửi tin nhắn đó như một canh bạc.
Những mối quan hệ giữa con người với nhau thường được thiết lập trong sự tương tác bạn làm phiền tôi, tôi làm phiền bạn, bạn tới tôi đi.
Mặc dù điều cô đang âm mưu không phải là làm bạn với anh.
Nhưng rất nhiều chuyện, dù sao cũng phải bắt đầu từ việc làm quen trước, không phải sao?
Ôm thái độ thử một lần xem thế nào, Dư Mẫn gửi tin nhắn đi.
Tưởng Thừa Trạch bên ngoài lãnh đạm, nhưng thực chất có một tấm lòng nhân hậu, đối với những người anh quan tâm, anh vẫn luôn dịu dàng, bao dung.
Lúc ấy, có lẽ là nể mặt mũi Tô Mạn, yêu ai yêu cả đường đi, hoặc có lẽ cảm thấy một người phụ nữ ở một vùng đất xa lạ như cô cũng không dễ dàng gì.
Vì thế anh đồng ý.
Vậy để em mời anh ăn cơm.
Sau khi nhận được tin nhắn, Dư Mẫn nhanh chóng trả lời lại.
Sợ Tưởng Thừa Trạch tự xưng mình là chủ nhà, nói nên để anh mời cô, nên vội vàng bổ sung thêm một câu Em chuyển đến chỗ ở mới, bếp trong nhà vẫn chưa dùng lần nào, để em mời anh ăn thử mấy món ăn quê hương em nhé?
Có lẽ bởi vì câu “món ăn quê hương” kia mà Tưởng Thừa Trạch nhanh chóng trả lời lại Được.
Dư Mẫn đeo tạp dề bộn rộn đứng trong bếp.
Cá được chiên vàng đều hai mặt, tôm được nhặt sạch sẽ, đồ ăn kèm với món xào được rửa sạch, xé nhỏ và thái mỏng, bày ra từng đĩa ngay ngắn.
Cô đã dành cả buổi chiều để chọn lựa nguyên liệu nấu ăn, xử lý sạch sẽ.
Bốn mặn một canh, bởi vì chuẩn bị


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡