Chương 17
hỏi một câu "Để tôi kể về bản thân trước nhé.
Ba tôi là diễn viên, còn mẹ là người mẫu, nếu tôi nói tên họ thì chắc là cậu sẽ biết ngay thôi.
Còn Liễu Khinh Khinh ấy à, ba mẹ cậu ta đều là giáo sư.
Gia đình của Chung Việt và Lị Sa thì đều kinh doanh cả.
Cậu biết Bắc Việt lẫn Bá Mạn chứ?
Đều là nhà họ đấy." Thiện Yên Lam gật đầu, không hề biến sắc "Ba tôi là bác sĩ, mẹ tôi là luật sư." "Cậu xuất thân từ gia đình trí thức à?
Thế thì giống Khinh Khinh rồi." Trương Kỳ Nhã cười.
Liễu Khinh Khinh liếc nhìn cô ta rồi lại tiếp tục ngó điện thoại.
"Sao hai cô gái lần trước vẫn chưa tới vậy?" Cô chủ động bắt chuyện.
"Ồ, bọn họ ấy à." Liêu Lị Sa nghịch móng tay với vẻ chán ngắt "Bọn họ không thể lên tầng ba được.
Có lẽ bây giờ họ đang ăn ở tầng hai." "Sao vậy?" Thiện Yên Lam tò mò hỏi dò "Các cậu không phải là bạn bè hả?" Mấy nữ sinh kia nhìn nhau rồi lập tức bật cười.
Liễu Khinh Khinh nhìn vào khuôn mặt của Thiện Yên Lam, sắc mặt đượm ý cười "Tầng ba được xem là nơi cho vài người chúng ta tụ tập thôi.
Những cô gái kia không thân thiết với bọn tôi nên tất nhiên sẽ không lên đây rồi." Bây giờ Thiện Yên Lam mới hiểu ra.
Nhưng cô lại hỏi "Tôi mới chuyển đến đây mấy ngày thôi, sao các cậu lại muốn dẫn tôi lên tầng ba?" Thiện Yên Lam vừa dứt lời thì Liễu Khinh Khinh và Trương Kỳ Nhã đã trông về phía Liêu Lị Sa theo phản xạ.
Bọn họ chỉ thấy cô ta cười rộ lên, đầu ngón tay được cắt tỉa tỉ mỉ đang chỉ vào Thiện Yên Lam, giọng điệu ngậm cười "Bởi vì cậu quá hoàn hảo." Bầu không khí của bữa cơm tốt đẹp hơn dự kiến.
Thiện Yên Lam yên lặng ăn cơm, nói thật thì đồ ăn ở tầng ba hơn hẳn đồ ăn ở tầng một, mỗi một món đều được nấu sau khi gọi, vì lượng thức ăn cần nấu ít nên cũng dễ dàng điều chỉnh gia vị hơn.
Bữa cơm này do Chung Việt mời, nói là quà kỷ niệm lần đầu ăn cơm với bạn mới.
Thiện Yên Lam về đến lớp khi đã sắp bắt đầu tiết học, Ngô Ca tranh thủ thò sang buôn chuyện "Nghe nói cậu vừa ăn cơm ở tầng ba à?" Thiện Yên Lam gật đầụ "Sao?
Hương vị như thế nào?" "Ngon phết, có cảm giác như là nhà hàng Michelin ấy." "A " Ngô Ca tiếc nuối gãi đầu "Tớ cũng muốn đi Có phải còn có cả Chung Việt nữa hay không?
Tớ cũng muốn được ăn cơm cùng với trai đẹp " Hành động của Ngô Ca làm các bạn học xung quanh chú ý, Thiện Yên Lam vội vàng kéo tay cô ấy "Lần sau chúng ta đi ăn ở nhà hàng Michelin ở ngoài trường." Ngô Ca bình tĩnh lại "Nhưng tớ không có tiền.." "Không gọi mấy món sang chảnh thì không đắt lắm đâụ" Thiện Yên Lam cười nói.
"Thế còn trai đẹp?" Lời này của Ngô Ca khiến Thiện Yên Lam nghẹn lời, may mà Trần Sảng Nhi tới chấn chỉnh kỷ luật, hùng hổ kéo Ngô Ca đi.
Thiện Yên Lam thấy rất buồn cười, sắp vào học rồi, nên đặt sự chú ý vào việc học thì hơn.
Sau khi tan học, cô giáo Ngô gọi Thiện Yên Lam tới "Hai hôm nay em thấy thế nào?
Có quen được không?" "Khá tốt ạ." Thiện Yên Lam ngoan ngoãn trả lời "Lớp trưởng cũng rất tốt." "Vậy là ổn rồi, sắp đến kỳ kiểm tra mỗi tháng, em đừng lo lắng quá.
Ở trước kỳ thi đại học thì mấy lần thi này đều là