Chương 15
mình như gà đứng giữa bầy hạc.
Mặc dù họ ở ngay gần đấy, thậm chí có thể sát vai nhau, nhưng cô vẫn cảm thấy có một lớp màng vô hình ngăn cách.
Vô hình, rồi dần dần chỉ còn là biết đến sự tồn tại của nhaụ Cậu và nhóm bạn chơi khá thân, nhìn cậu cười vui lắm, cô mà chủ động qua chào hỏi thì kiểu gì cũng lạ kỳ lắm.
Vậy thì thôi không chào.
Khi lướt qua nhau, cô ngửi thấy mùi thuốc lá nhè nhẹ trên người cậụ Quả nhiên, cậu đã bắt đầu hút thuốc.
Lục Bạc nhìn cô.
Nhìn bóng lưng cô rời đi.
Nụ cười cậu dần thu lại, mi mắt cụp xuống, tăm tối khôn nguôi.
Sau giờ tan học Lục Bạc lại đến bar, cậu rủ cô đi cùng nhưng Đông Húc lại không muốn.
Một mình cô sải bước trên con đường về nhà, ánh nắng chiều lạnh lẽo.
Cô nhìn thành phố đang thay đổi, trên đường cái có một hàng rào viết “Xây dựng diện mạo mới cho thành phố”, chỗ cũ bị đập đi, môi trường lạ lẫm đang được tái tạo.
Bất chợt cô nhận ra, không những mình cô, mà thành phố này cũng đang trưởng thành và đổi mới.
Trưởng thành rồi, mọi thứ đều phải được phân chia rạch ròi hơn, người không chỉ là người, mà được chia ra là nam là nữ, là già trẻ, là tốt xấu, đẹp và không đẹp.
Thế mới nói trước đây cô thường suy nghĩ rất ngây thơ, sao mà chịu nổi mọi đổi thay, chẳng hạn như giữa nam và nữ có tình bạn trong sáng.
Chẳng hạn như Tình bạn mãi mãi.
Không gian tĩnh lặng, hoàng hôn sắp kéo đến, cô bước từng bước nặng nề.
Đông Húc nhìn sang bên cạnh, hai bên lặng thinh không một bóng người, chỉ có mỗi cái bóng của cô hiện trên mặt đất.
Cô thoảng thốt, dường như nhớ lại bên trái và phải mình bất cứ lúc nào cũng sẽ xuất hiện hai giọng nói.
…..
Hoàng hôn buông xuống, kéo theo sự kết thúc của những năm tháng cấp 2.
Lời tác giả Tam Tam Mở ra cuộc sống thời cấp 3, những cảm xúc ghen ghét, đố kỵ và cuộc chiến sắp bắt đầụ Để nói thì đáng lý ra Đông Húc không học cùng một trường cấp 3 với họ mới phải.
Điểm chuẩn của trường quá cao, học phí hàng năm lên tới cả mấy vạn – Là tổng thu nhập hai năm của ba mẹ cô nếu họ không ăn không uống.
Nhưng trong mùa hè sau khi tốt nghiệp cấp 2, ba của Đông Húc tự dưng có một khoản tiền, nằng nặc bắt cô đi học.
Hỏi ông tiền từ đâu thì ông chỉ ấp úng, sau mới nói là khoản tiền bạn cũ mượn từ ông nội cô, giờ người bạn ấy của ông nội làm ăn phát đạt nên trả lại.
Cô vui quá đỗi, những tưởng cuộc sống bắt đầu khởi sắc, đến mức xem nhẹ một sự thật rằng những may mắn kỳ lạ thường chỉ là lời dối trá.
Đông Húc được xếp vào cùng lớp với cả hai.
Khi mỗi học sinh bước lên bục giới thiệu bản thân, hai người họ đều làm chấn động cả lớp như một lẽ dĩ nhiên.
Khi ấy cô ngồi ở hàng thứ hai từ dưới đếm lên, dõi mắt nhìn từ xa, đầu óc trống rỗng.
Đông Húc chẳng cách nào hiểu rõ, rằng làm sao mới qua một kỳ nghỉ hè thôi mà hai người bạn thân từ nhỏ của cô lại trưởng thành một cách bất chợt như vậy.
nannan Cuối hè ánh nắng rất đẹp, tia nắng chiếu nghiêng lên mặt bọn họ qua khe cửa sổ ở xéo bục giảng, ánh nắng tràn lên khắp gương mặt, làm hàng lông mi thi thoảng lóe lên của thiếu niên hết đen rồi lại ánh lên màu