Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 34

cuồn cuộn, vẻ mặt không một chút bận tâm.
"Anh là..." Người đàn ông vừa có gian tình lúc nãy Uất Noãn Tâm kinh sợ, "anh muốn làm gì?" "Lúc nãy làm cho em xem một màn vui vẻ như vậy, cũng nên báo đáp lại tôi phải không nào?" Anh nở một nụ cười không hề có ý tốt, chứa đựng những điều không thể lường trước được, nóng bỏng về...dục vọng.
Cứ như vậy, không hề che dấu, nhìn chằm chằm vào Uất Noãn Tâm, dường như muốn đen ánh mắt đó nuốt trọn cả người cô.
Dưới ánh nhìn của anh làm cho Uất Noãn Tâm run cầm cập, "tôi, tôi không cố ý mà...
tôi không nhìn thấy gì hết...
để tôi đi " Anh không để ý hút một hơi, nét mặt tà ác của con nhà quyền quý.
Từng bước tiến đến gần cô, cũng không nói chuyện, bầu không khí rét run đến kỳ lạ, khó có thể đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện đáng sợ gì.
Cả người Uất Noãn Tâm dán chặt vào cánh cửa, nhìn thấy càng ngày càng đến gần, chân muốn trốn chạy, nhưng lại bị anh ném xuống đất một cách chớp nhoáng, cả thân người cường tráng nằm đè lên người cô.
"Em cho rằng, em có thể chạy thoát sao?
Sắc mặt của Hướng Lăng Phong vô cùng gấp gáp, vội vã đi đến bên cạnh Nam Cung Nghiêu, cắt đứt cuộc nói chuyện của anh với khách, kéo anh đi đến một góc khuất nói nhỏ "Uất Noãn Tâm bị người của Ngũ thiếu bắt đi rồi " Ánh mắt của Nam Cung Nghiêu có một tia biến đổi, nhưng vẫn sải chân bước về phía trước gật đầu chào hỏi những người có tiếng tăm, không dễ dàng phát hiện một chút gì bất thường.
"Tôi đã tra ra được cô ấy đang ở lầu hai, cậu nhanh đến đó đi " Hướng Lăng Phong bước nhanh vài bước, nhưng lại phát hiện Nam Cung Nghiêu vẫn còn đứng yên tại chổ, vô cùng tức giận.
"Không lẽ anh tính thấy chết không cứu sao?
Anh biết rõ Ngũ thiếu là kẻ phong lưu như thế nào mà, Noãn Tâm rơi vào tay của anh ta..." Anh không muốn nghĩ tiếp nữa, thật đáng sợ mà Nam Cung Nghiêu vẫn cứ giữ đứng nguyên tại chổ, cùng người khác chạm cốc.
Hướng Lăng Phong không thể nhẫn nhịn thêm nữa, thấp giọng hét.
"Đó là vợ của cậu đấy " Vẫn không có lời đáp trả, Hướng Lăng Phong thật sự nổi giận.
Nếu không phải đang trong tình huống khẩn cấp, bất luận là người anh em tốt của mình, anh cũng sẽ nện cho cậu ta một đấm.
"Được, cậu không đi, tôi đi Tôi thật sự coi thường cậu " Nam Cung Nghiêu ngẩng đầu lên, liếc nhìn về phía căn phòng trên lầu hai, đôi mắt hơi trầm lại, toát ra một khí chất bức người.
Hướng Lăng Phong đi về phía lầu hai, lập tức bị hai hộ vệ mặc đồ đen chặn lại ở cửa.
"Hướng thiếu, xin dừng bước " "Biết tôi là ai còn không mau tránh đường hả?" Trên cổ anh nổi đầy gân xanh, lập tức đẩy hai tên hộ vệ ra, nhưng bị mấy kẻ khác chặn lại, anh gầm lên " Cút ra " "Ngũ thiếu có căn dặn, không cho bất kỳ kẻ nào bước vào " "Ngươi muốn tìm cái chết phải không " Hướng Lăng Phong không muốn tiếp tục cùng bọn người này nói nhảm, liền đấm một đấm vào bụng của tên hộ vệ, anh ta đau đến mức ngã lăn xuống đất.
Mấy người khác thấy không ngăn anh lại được, đành phải cùng anh giao đấụ Hướng Lăng Phong từng học qua Thái Cực quyền, thân thủ rất tốt, nhưng đám hộ vệ này quá đông, tất cả điều là tinh anh, anh vốn dĩ không cách nào tiếp cận được gian


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡