Chương 26
sợ nhìn người đàn ông ở trước mặt, chỉ cảm giác một giây sau anh có thể làm ra những chuyện vô cùng đáng sợ, tựa như một con gấu thèm khát máu vậy, đem cô xé xác thành từng mảnh.
Tim, muốn nhảy ra khỏi cổ họng, hô hấp như nghẹn lại, máu huyết chảy ngược.
"Thiếu gia, bác sĩ Lâm muốn gặp ngài " Trong bầu không khí sắp đông cứng, lại truyền đến giọng của Hà quản gia.
Nam Cung Nghiêu không có một chút do dự nào đẩy Uất Noãn Tâm ra, chỉnh lại quần áo, bước nhanh ra ngoài.
Đến gần cửa, hơi dừng bước "Hậu quả của việc chọc giận tôi, em gánh chịu không nổi đâu " Việc anh rời khỏi, mang đi sự lạnh lẽo trong không khí, nhưng không làm cho Uất Noãn Tâm nhẹ nhõm mà càng làm cho cô nghẹt thở.
Cả người mềm nhũng ngã xuống thảm.
Trong giây phút đó chỉ còn lại một đôi mắt sáng chìm trong màn đêm vô tận.
..................................
Buổi tối khi điện thoại đổ chuông, Uất Noãn Tâm còn đang ngơ ngác ôm lấy hai chân ngồi nhìn ra cửa sổ.
"Ngủ rồi sao?" "...Anh là?" Bởi vì cô không quen nhiều bạn là nam, cho nên cô nhất thời không nhận ra giọng của đối phương.
Anh ở bên kia cười nhẹ "Lương Cảnh Đường." "Giáo sư, chào thầy " "Tôi làm phiền đến thời gian nghỉ ngơi của em sao?" "Không có ạ Thầy làm sao biết được số điện thoại của em?" "Trong văn phòng của trường có hồ sơ của em Hy vọng em không cảm thấy tôi quá đường đột." "Không có không có đâu ạ " Uất Noãn Tâm lắc đầu thật mạnh.
"Thầy...có việc gì sao?" Giọng nói ấm áp của thầy như có thể làm tan chảy cả ánh trăng, tựa như một chiếc lông vũ, từ từ rót vào trong tim.
Cái cảm giác này, rất tinh tế, không thể nói bằng lời.
Cảm giác dù chỉ nghe thấy tiếng hô hấp của thầy, liền cảm thấy yên tâm.
"Viện trưởng nhờ tôi đề cử tên của một số người để làm trợ lý, sáng ngày mai có buổi phỏng vấn, em có thể đến được không?" "Ngày mai sao?" Vừa nghĩ đến lời cảnh cáo của Nam Cung Nghiêu, Uất Noãn Tâm có chút dao động.
Nếu như lại khiêu khích anh, anh...
"Thật xin lỗi Vốn dĩ đã hẹn với em rồi , nhưng tình hình thực tế thì..." "Buổi sáng mấy giờ vậy thầy?" "Mười giờ, tại phòng tổng hợp A006 " "Được rồi Em nhất định sẽ đến đúng giờ " Uất Noãn Tâm hạ quyết tâm.
Việc liên quan đến ước mơ của mình, cô tuyệt đối không chùng bước " "Vậy tôi đợi em " Giọng nói của anh có chút nhẹ nhõm, nghe hơi buồn cười.
"...Vâng " Uất Noãn Tâm tự nhiên đỏ cả mặt.
Kỳ lạ, tim đậm có chút...loạn nhịp.
Là do ánh sáng của trăng lờ mờ quá đẹp sao?
Ngày thứ hai bước ra cửa cũng không đề cập chuyện đi học, Hà quản gia cũng không hỏi.
Uất Noãn Tâm bình tĩnh bước ra khỏi cửa nhà, nhanh chóng đi đến trường học.
Tham gia cuộc cạnh tranh còn có ba học sinh khác cũng là sinh viên của học viện pháp luật, nhưng cô đối với trình độ chuyên môn của bản thân mình rất tự tin, không hèn nhát khi đứng trước mọi người, trả lời rất trôi chảy.
Qua ba vòng thi, sau khi kết quả được công bố, cô có thể thuận lợi trở thành trợ lý của giáo sư.
Vừa ký kết xong hợp đồng, Uất Noãn Tâm liền vội vàng về nhà, nhưng Lương Cảnh Đường đã đuổi kịp cô, mời cô ở lại cùng dùng bữa.
Bởi vì tối hôm qua tim đột ngột nhảy loạn nhịp, cho nên Uất Noãn Tâm không dám nhìn thằng mặt anh.
Nhưng hai người gặp