Chương 24
Cô quay đầu lại, có chút thất thần nhìn ra quan cảnh ảm đạm rùng rợn ở bên ngoài như muốn xé toạt thế giới vậy.
Cả người dường như cũng bị xé toạt ra vậy...
Hai tiếng sau, Nam Cung Nghiêu đi đến phòng của Uất Noãn Tâm, vẻ mặt căng thẳng vẫn chưa hoàn toàn dịu bớt, sắc mặt lạnh băng, làm cho cô không dám đến gần.
Trong tiềm thất cảm thấy mình sắp sửa gặp nạn nữa rồi.
Muốn trốn Nhưng chạy cũng không thể chạy được.
Hai người cứ như vậy không nhúc nhích gần 10 phút, Uất Noãn Tâm cắn môi mở miệng trước, âm thanh yếu ớt, hầu như không thể nghe được.
"Cậu ấy...có sao không vậy?
"Cô biết người đó là ai sao?" Nam Cung Nghiêu trầm trọng chất vấn, giọng điệu khiến người khác đầy cảm giác ngột ngạt.
Uất Noãn Tâm vội vàng lắc đầu "Tôi không biết Chỉ nghe các cô ấy đề cập đến...nhị thiếu giá..." Rõ ràng trong cái nhà này có che giấu bí mật đây mà, cô không ngốc đến nổi tiếp tục truy hỏi, liền đánh trống lảng "À...tiệc rượụ..có đi nữa không?" Nam Cung Nghiêu không trả lời, liền đi thẳng đến phía sau quầy rượu rót một ly rượu, ngữa cổ lên uống cạn.
Uất Noãn Tâm nhận thấy được chuyện lúc nãy đã làm cho anh vô cùng mệt mỏi, cô cũng không hỏi tiếp nữa, nhẹ nhàng cầm lấy lễ phục để trở lại tủ quần áo.
Vặn vẹo những ngón tay một hồi lâu mới rụt rè giải thích "Tối qua..." "Cô đã làm những việc gì, không cần phải báo cáo với tôi " Một câu nói cực kỳ lạnh lùng, làm cho toàn bộ những câu nói mà Uất Noãn Tâm đã chuẩn bị từ lâu đều nghẹn lại trong cổ họng, một hồi lâu sau cô mới nói tiếp "Tôi còn có một chuyện muốn cùng anh thương lượng " "Bang..."ly rượu cao chân bị đập xuống quầy rượu, xém tí nữa là bể vụn ra hết.
Nam Cung Nghiêu quay đầu lại liếc nhìn cô "Uất Noãn Tâm, cô đã đủ chưa?" Một nửa bên má của anh chìm vào trong ánh sáng của ánh đèn, mọi đường nét đều hiện lên rõ ràng, đồng thời càng hiện rõ hơn sự lạnh lùng, làm cho Uất Noãn Tâm rùng cả mình, lúc đó những lời khích lệ trong lòng cô cũng hoàn toàn mất hết.
Nhưng nghĩ đến đây có thể là cơ hội duy nhất có thể cùng anh nói chuyện một cách đàng hoàn, cho nên không thể không lấy hết mười ngàn phần can đảm.
"Đi học là quyền lợi của tôi, xin anh đừng nên..." "Quyền lợi ?" Nam Cung Nghiêu thốt lên một cách nhạo báng, cố ý kéo dài âm cuối "Cô chỉ có nghĩa vụ, không hề có quyền lợi " "Những gì cần làm tôi đã làm hết rồi " "Vậy sao?
Tôi tại sao lại không biết cô làm rất tốt vậy nhỉ?" môi Nam Cung Nghiêu hơi nhếch lên, cười lạnh "Cô cho rằng, cô đã thành công lấy được lòng tôi sao?" "Tôi..." "Đến đây " "Đến đây " Giọng nói tựa như sấm chớp, như muốn chia năm sẻ bảy, chấn động trời đất ở thế giới bên ngoài cửa sổ.
Uất Noãn Tâm cả người ớn lạnh, dợn sống lựng như có gai đâm vào vậy.
Do dự vài phút sau đó mới bước đến chổ anh.
Vừa đi đến gần nửa mét, liền bị anh ôm vào trong lòng, tấm lưng bị ấn xuống nền đá cẩm thạch của quầy rượu, đau vô cùng " Mặt của Nam Cung Nghiêu từ từ cuối thấp xuống, gần như cọ sát vào cổ của cô, hơi thở mạnh mẽ hòa lẫn với mùi rượu phả vào bên tai cô, như có ngọn lửa đang thiêu đốt, làm cho cô rung cầm cập.
"Cô sợ tôi sao?" Anh thấp giọng nói, quyến rũ,