Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

đôi tay đột nhiên từ phía sau ôm lấy cô, dọa cô hết hồn hết vía.
"Buông, buông ra, anh làm cái gì..." "Anh trai sợ em một mình cô đơn, nên đến đây chơi với em " Người đàn ông nới lỏng tay, không tốt lành gì ngồi chen vào bên cạnh Uất Noãn Tâm.
Muốn quàng lấy vai của cô, liền bị cô đẩy ra, vô tư nhún vai " Ra ngoài chơi, đừng có quá ràng buộc bản thân vậy chứ Cùng anh uống một ly nào " "Tôi đang đợi bạn, phiền anh tránh đi chổ khác dùm " "Đừng có gạt anh, anh đã để ý em từ nãy đến giờ rồi " Tên đó ác ý thổi hơi vào vành tai của cô.
"Em đang mắc cỡ sao?
Có muốn...đổi địa điểm hay không?" "Anh muốn làm gì, tránh ra " Uất Noãn Tâm tức giận "Nếu như anh còn như vậy, tôi sẽ gọi người đến đấy " Người đàn ông liền buông tay ra, bày ra bộ dạng chịu thua.
"Được được được Anh không ép em, anh không ép em Anh muốn cùng em uống một ly , em uống nước ép của em vẫn không được sao?
Uống xong anh sẽ đi ngay " Uất Noãn Tâm nóng lòng muốn thoát khỏi người đàn ông đó, không chú ý trong mắt của anh ta lóa lên một tia tính toán, cầm lấy ly nước ép uống một hơi.
"Giờ anh có thể đi được chưa " "Anh đi, anh đi...." Người đàn ông nhảy lên trên sàn nhảy rồi quay một vòng, nhìn về phía Uất Linh Lung làm cử chỉ báo hiệu, nghĩ rằng thuốc mê đã phát huy tác dụng rồi, lại trở về quầy bar.
Ngay lúc đó đầu của Uất Noãn Tâm choáng váng say sẩm, đầu óc trống rỗng, vốn không còn chút sức lực nào, chỉ có thể mấp máy môi những tiếng nho nhỏ "Buông tôi ra...buông ra...." "Ngoan Để anh trai làm cho em thoải mái nào " Người đàn ông kích động đến nổi máu trong người cháy bùng bùng, trong đầu hiện lên đầy những hình ảnh quyến rũ.
Nhưng chỉ mới đi được hai bước, liền bị một người kéo lại.
"Buông cô ấy ra " Giọng nói lạnh lẻo của người đàn ông vang lên.
Uất Noãn Tâm không còn sức nhìn rõ người đàn ông trước mặt, chỉ mơ màng nhìn thấy một bóng dáng cao lớn, dùng hết sức lực cuối cùng của mình nắm lấy áo của người đó.
"Cứu, cứu tôi..." Uất Noãn Tâm bị tiếng chim hót ngoài cửa sổ làm thức tỉnh, mí mắt mở lên một cách nặng nề, cả người miễn cưỡng chống dậy.
Đầu, đầu đau quá trời...nhìn ngắm khung cảnh xa lạ quanh mình, từ trần nhà, vách tường rồi đến ra trải giường, tất cả đều là một màu trắng.
Đây là chổ nào?
Cô còn nhớ tối hôm qua cô đến quán bar của Ngọc Lâm, một mình ngồi ở quầy bar uống rượu, sau đó...
Một người đàn ông với nụ cười dâm đãng thoáng hiện lên trong đầu cô, Uất Noãn Tâm như bị sét đánh trúng, tay chân luống cuống kiểm tra thân thể của mình.
Vẫn còn may, quần áo đều còn Không có chổ nào đau nhức cả, chắc là không xảy ra chuyện gì hết.
Lúc này Uất Noãn Tâm mới kịp hoàn hồn, thanh thản thở nhẹ.
"Tỉnh rồi " Uất Noãn Tâm quay lại nhìn, bên cửa có một dáng người anh tuấn chính trực.
Người đàn ông lạ, mặc một bộ quần áo giản dị, đầu tóc được lau khô một nửa, bình thản nhìn về phía cô nở nụ cười.
Anh không lạnh lùng như Nam Cung Nghiêu, cũng không thanh lịch như Hướng Lăng Phong, cả người toát ra một khí chất trầm tĩnh cùng tao nhã.
Khóe môi nhếch nhẹ lên tựa như đang cười, đem đến cho cô một cảm giác yên tâm,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡