Chương 8
không nhỏ cho cô.
Sở dĩ cô không nói là sợ mẹ lo lắng, nhưng Khương Hoa cũng nhìn ra được sự thay đổi của con gái mình.
Khương Thanh Vũ không từ chối lời đề nghị của Cố Vân Dực, ghế sau rộng rãi dư sức chứa một cô gái nhỏ như cô.
Trung tâm nghệ thuật nằm ở nội thành, lúc ra khỏi khu dân cư cũ Cố Vân Dực nhìn vào kính chiếu hậu, đôi lông mi dày luôn lay động đã khép lại.
Ánh nắng ban mai ở Giang Nam dịu nhẹ, viền bóng đổ xuống gương mặt cô cũng lờ mờ không thấy rõ, ngược lại trông cô còn ngoan ngoãn hơn bình thường.
Đi xe nửa giờ, định vị hiển thị đã gần tới, tiếp theo trong tầm mắt xuất hiện một cánh cửa sắt đã cũ hơi tróc sơn, nhưng nó được kết nối với những đường ống phức tạp bên trong, tạo ra một cảm giác khác lạ.
Khi phanh xe thì Khương Thanh Vũ cũng thức giấc, nhân lúc cô xem bản đồ chỉ đường, Cố Vân Dực đã dừng xe lại.
"Lần này có rất nhiều mẫu lạ." Ánh mắt nhìn tới nhìn lui, vùng màu hồng trên bản đồ chỉ đường là truyện tranh ngôn tình, vào trong nữa đi qua mấy khu, trên lầu mới là khu truyện tranh kinh dị.
Hình như truyện tranh thiếu nữ là một thể loại không bao giờ hết hot, nhưng cũng không phải là cái Khương Thanh Vũ để ý.
Cô mặc váy vải trơn đi qua một nhóm các cô gái cosplay, trang phục mộc mạc khiến cô trở nên thanh nhã tĩnh lặng trong không khí đầy náo nhiệt này.
"Họa sĩ tôi thích tên là An Dạ." Nhắc tới cái tên "An Dạ", Khương Thanh Vũ vừa rồi còn buồn ngủ bây giờ trong mắt đã lóe lên tia sáng.
"Tôi luôn muốn gặp mặt cô ấy." Khu truyện tranh kinh dị ở lầu hai, dọc đường đi Khương Thanh Vũ như một chú chim non hưng phấn.
Nỗi lo lắng trong suốt quãng đường lái xe của Cố Vân Dực đã được nụ cười của cô làm dịu đi.
Bọn họ đi lên cầu thang sắt lắc lư, khiến Cố Vân Dực cảm thấy không an toàn.
Ngay sau đó, cánh tay của Khương Thanh Vũ được bàn tay vững chãi của người đàn ông nắm lấy, ấm áp ẩm ướt, rất có nhiệt độ.
Khu truyện tranh kinh dị có khá nhiều con trai, nhưng cũng có không ít cô gái trang điểm thật phong cách.
Bến Tàu Trong Màn Sương Dày của An Dạ rất hot, từ xa Khương Thanh Vũ đã thấy tấm poster tràn ngập sương mù màu xám, vì hiệu quả hiện trường, trong âm hưởng còn phát tuần hoàn ra tiếng sóng biển.
Một cô gái có gương mặt xinh đẹp ngồi trước bàn dài, tóc ngang vai, lông mi rất dài, đang mỉm cười nói chuyện với độc giả.
Cố Vân Dực nhìn cô ấy, chân mày khẽ nhướng lên.
Không ngờ ở Nam Thành xa xôi cũng có thể gặp lại người quen cũ.
Hồi cấp ba Diệp An chỉ thích vẽ, anh nhớ mang máng trên lớp cô ấy vẽ giáo viên lịch sử, sau đó bị đuổi ra ngoài giống như Tiểu Minh.
Khương Thanh Vũ chỉ lo nhìn An Dạ mà không chú ý tới sự thay đổi của Cố Vân Dực ở bên cạnh.
\'\'Cô An Dạ, em rất thích lối vẽ của cô.\'\' \'\'Cảm ơn em.\'\' An Dạ cúi đầu nhận lấy sách mà cô gái đưa tới, ký tên mình, chợt cảm thấy giọng của cô gái rất hay.
Vừa ngẩng đầu lên nhìn, không ngờ gương mặt cũng xuất chúng như vậy.
Nhưng bất ngờ chưa được bao lâu, ánh mắt đã bị người đàn ông lẳng lặng đi bên cạnh cô hấp dẫn.
Sao lại là Cố Vân Dực.
nannan Sống trên đời hai mươi mốt năm, Khương Thanh Vũ luôn