Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

đô sẽ phù hợp với cô ấy hơn.\'\' Kỷ Quan Đình đỡ trán.
\'\'Vậy cậu cứ suy nghĩ đi, lát nữa tôi nói với Vũ Nhiên gọi cô ấy ra ngoài.
Dù sao cậu cũng chỉ có cơ hội lần này thôi, nếu bỏ lỡ chắc cậu sẽ cô đơn suốt đời mất.
Đến khi thấy rung động lần nữa cũng không biết là khi nào.\'\' Tiếp đó Kỷ Quan Đình một mình hát một bản tình ca rồi bày ra vẻ mặt cực kỳ đê tiện ôm lấy vợ, hôn một cái lên khuôn mặt cô ấy trong tiếng hò hét của mọi người.
Thân mật xong cũng không quên ra nháy mắt ra hiệu với Trịnh Nham như đang ra oai.
Trịnh Nham liếc mắt nhìn cậu ta, xoay ly trà đầy nước trong tay.
Thật ra trong lòng anh ta biết rõ Kỷ Quan Đình nói đúng, nếu Khương Thanh Vũ đồng ý tiếp nhận tình cảm của anh ta thì anh ta cũng sẽ cùng cô chuyển đến thủ đô.
Cho nên lúc Kỷ Quan Đình nói sẽ nhờ Tống Vũ Nhiên gọi cô đi ra ngoài anh ta cũng không từ chối.
Ngoại trừ Khương Thanh Vũ thì tất cả những người khác đều lái xe đến nên trên bàn tiệc hoàn toàn không có rượụ Từ khi bắt đầu đến lúc kết thúc chỉ đơn giản là trò chuyện về phát triển sự nghiệp trong tương lai.
Khương Thanh Vũ nghe mà thấy hơi bối rối, những người ngồi trên bàn này, ngoại trừ cô đều đã có những dự tính riêng.
\'\'Các cậu cũng sắp đến thủ đô sao?\'\' Khương Thanh Vũ nghe thấy Kỷ Quan Đình nói vậy thì mừng đến phát khóc, tự nhiên sinh ra một ít hy vọng đối với địa phương thủ đô xa lạ kia.
Tống Vũ Nhiên gật đầu nói \'\'Đúng vậy, đợi chúng tớ chuẩn bị có em bé xong thì sẽ chuyển qua.\'\' \'\'Thanh Vũ, cậu còn vẽ truyện tranh không?\'\' \'\'Có chứ, tớ vẫn đang vẽ.\'\' \'\'Vậy tớ sẽ chờ đến khi cậu nổi tiếng, đợi tới lúc đó rồi ôm đùi cậụ\'\' Chu Khả giơ đồ uống lên.
Tống Vũ Nhiên nhận được ánh mắt của Kỷ Quan Đình.
\'\'Thanh Vũ, cậu đi vệ sinh với tớ nhé?\'\' Khi còn học cấp 3, bởi vì Tống Vũ Nhiên khá kén ăn nên cô mắc bệnh quáng gà nhẹ, dẫn tới mỗi lần đi ra ngoài vào buổi tối đều cần có người đi cùng.
Lần này cũng giống như vậy, Khương Thanh Vũ không nghi ngờ có người khác mà chỉ đi cùng Tống Vũ Nhiên đi ra khỏi phòng.
Để đi đến nhà vệ sinh thì cần phải đi qua cái sân nhỏ, cũng gần như nằm ở góc đối với nơi bọn họ đang ăn tối.
Cố Vân Dực rũ mắt xuống, hàng lông mày khẽ nhúc nhích, cảnh vật trong sân nhỏ hoàn toàn không bị che khuất, hai cô gái đang đi ở giữa.
\'\'Ầy, tớ phải quay lại lấy cái này, cậu đợi tớ một chút nhé.\'\' Khương Thanh Vũ còn chưa kịp mở miệng, Tống Vũ Nhiên đã chạy ngược lại trên hành lang, bước chân giống như đang chạy trốn.
\'\'Không phải cậu ấy bị quáng gà à?
Làm sao lại chạy nhanh như thế nhỉ?\'\' Khả năng tránh chướng ngại vật của cô ấy gần như đạt hạng nhất vậy, xem ra tật xấu kén ăn với cả bệnh quáng gà đều đã được Kỷ Quan Đình trị khỏi hết rồi.
Hai bóng người trong ánh mắt người đàn ông bây giờ chỉ còn lại một.
Cô gái nhỏ đứng ở giữa sân, vừa nhỏ bé lại vừa gầy gò xanh xao.
Bên cạnh cô là lá xanh, biến cô thành đóa hoa chỉ có thể nở rộ vào ban đêm.
Nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm vào thời đầu mùa xuân là rất lớn, không có ánh mặt trời, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo bao trùm, Cố Vân Dực


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡