Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

đủ tin tưởng.
Nghĩ tới đây, ánh mắt người đàn ông trở nên hơi ảm đạm, nhưng rất nhanh lại bị tiếng bước chân bên ngoài hấp dẫn.
\'\'Anh Cố?\'\' Khương Thanh Vũ đang bưng ly uống nước, cánh môi màu anh đào vốn đã mềm mại, sau khi dính nước lại kiều diễm động lòng người.
Anh bất giác nuốt nước miếng, nhưng đèn xe thoáng qua đã đánh thức anh.
\'\'Ừm, em vẫn chưa ngủ à?\'\' Anh tùy ý nói gì đó để đè sự khô nóng xuống, Khương Thanh Vũ không chú ý tới vẻ mặt của anh.
\'\'Ngày mai tôi muốn đi ăn cơm với mấy người bạn cấp ba.
Dù gì cũng sắp đi rồi, nên muốn gặp mặt bọn họ một lần.\'\' \'\'Được, tôi sẽ đưa em đi.\'\' Khương Thanh Vũ mấp máy môi, Cố Vân Dực biết cô lại định nói những lời không muốn làm phiền mình.
Nhưng anh không muốn nghe.
\'\'Tôi không sao, vừa vặn ra ngoài đi dạo vài vòng.\'\' Sau đó cô gái cũng gật đầu theo anh \'\'Vậy thì làm phiền anh rồi.\'\' \'\'Không phiền.\'\' Buổi tối Khương Hoa hiếm khi mất ngủ, lúc ra sân hóng mát thấy dưới giàn hoa có ánh sáng nhấp nháy.
\'\'Vân Dực?\'\' \'\'Dì ạ.\'\' Cố Vân Dực dập tắt tàn thuốc, ném vào thùng rác trong sân.
Hơi nước ẩm ướt nhanh chóng dập tắt làn khói trắng đang tỏa ra, hòa vào mùi cỏ xanh đậm đà trong không khí cũng khá dễ ngửi.
\'\'Sao dì vẫn chưa ngủ ạ?\'\' \'\'Hôm nay dì không ngủ được.\'\' Con gái sắp rời đi rồi, bà ấy không định để người quay lại.
Có lẽ lần sau gặp lại là ngày bà ấy sắp chết.
\'\'Vân Dực, nhà họ Khương rất ít người, trước kia khi ba của dì vẫn còn sống thì có ba người, bây giờ chỉ còn lại hai người thôi, con bé chưa từng sống trong gia tộc lớn bao giờ.\'\' Ánh mắt Cố Vân Dực lóe lên.
\'\'Thanh Vũ sống chung với dì và cả ông ngoại con bé, trước giờ nói chuyện làm việc đều không để ý nhiều thứ.
Mấy ngày nay cháu cũng nhìn thấy rồi đó, con bé vô tư lắm.\'\' \'\'Dì giao con bé cho cháu, cháu đừng để ai ức hiếp con bé nhé.\'\' Khương Hoa lo lắng tới những chuyện con gái khó ứng phó, vì thế vẫn phải nói thẳng.
\'\'Không có chuyện đó đâu ạ.\'\' Cố Vân Dực đứng trước mặt Khương Hoa \'\'Em ấy chỉ cần làm vợ cháu là được, chuyện khác đã có cháu lo.\'\' \'\'Chú Cố nói với dì rằng cháu là người đáng tin cậy.
Dì tin ông ấy, cũng tin cháụ\'\' Khương Hoa nhìn sang phòng con gái.
\'\'Chẳng qua là cháu định lúc nào mới nói với Thanh Vũ?\'\' Người đàn ông quay đầu lại, cùng bà ấy nhìn về phía cửa sổ nhỏ phát ra ánh sáng yếu ớt.
\'\'Tối mai đi ạ.\'\' Hai ngón tay kẹp lấy điếu thuốc là dường như đã mất cảm giác từ lâụ Kể từ giây phút cánh cửa kia mở ra, anh cứ ngơ ngẩn khi nhìn thấy cô gái mặc chiếc váy dài trắng tinh khôi bồng bềnh bước vào như vậy.
Cô chỉ trang điểm nhẹ, mái tóc dài đung đưa bên vòng eo thon thả, giống như chú bướm màu trắng đang chơi trốn tìm ở vườn hoa mà chỉ ai có duyên mới gặp được nó.
Tàn lửa chạm vào đầu ngón tay làm anh khẽ nhíu mày.
Anh làm như không có việc gì dập tắt điếu thuốc lá.
\'\'Đi thôi.\'\' Khương Thanh Vũ vẫn ngồi ở ghế sau như trước.
Cô đang chống cằm, khuôn mặt trắng nõn mềm mại.
Hôm nay là thứ Hai nên hai người đã xuất phát sớm để tránh giờ cao điểm.
Đoạn đường từ khu phố cũ vào trong nội thành cũng không quá tắc.
Thời tiết hôm nay nhiều mây không có mưa, bầu trời màu xám xịt dễ khiến


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡