Tống Cơ vừa mới đi ra từ tiệm trà sữa, đi đến phòng trọ ở đầu hẻm, nghịch nghịch mặt dây chuyền trên tay, tung lên xoay tròn 360 độ, trong miệng thổi thổi hai cái kẹo cao su năm đồng.
“Ting ting!"
Tống Cơ móc di động ra, nhìn thấy tin nhắn, cười khinh bỉ.
Chậc chậc, bây giờ đã là thời đại nào rồi mà cô còn có thể gặp được loại cốt truyện mau chó này, mẹ và cậu bạn trai nhỏ của bà bởi vì đánh nhau với người cha nghiện rượu kia của cô mà bị chết. Cha già cũng bị trúng độc còn nghèo mất, bận rộn hơn một tháng, tài sản cuối cùng cũng vào tay cô.
Đừng trách cô vô tình như vậy, cha không thương mẹ không yêu, tự mình vật lộn sinh hoạt từ năm mười ba tuổi. Khi nào hai người đó vui vẻ sẽ chuyển cho cô năm trăm một ngàn, còn lúc không vui còn lâu mới nhớ đến đứa con gái này, ha ha.
45 vạn, chậc chậc, cũng rất nhiều, dù sao cũng đủ để cô tiêu xài.
Bước vào phòng trọ chỉ có 700 đồng một tháng, lúc này Tống Cơ mới có tâm trạng nhìn kỹ mặt dây chuyền này, kiểu dáng đơn giản, màu tím nhạt. Theo lời cảnh sát nói đây là thứ phát hiện ở trong nhà cha cô, không biết ông cướp được từ tay cô gái nào.
Trong phòng nhỏ rất sạch sẽ, cũng rất yên tĩnh, bởi vì quá hẻo lánh, cho nên xung quanh cũng không có hàng xóm.
Tống Cơ lấy mặt dây chuyền đứng trước gương thử ướm lên người mình, ừm, cũng khá đẹp, nó là của cô.
Quá trình kế thừa tài sản diễn ra hơn một tháng, Tống Cơ thật sự rất mệt, nhưng điều quan trọng hơn là cô cần phải thư giãn một chút.
Kéo ngăn tủ thứ ba bên mép giường, Tống Cơ lấy ra một cái máy g0Hg, đây là mẫu mới nhất đó ^.
Tống Cơ cởi quần jean của mình ra, để một đầu máy HoHg vào trong lỗ nhỏ của mình, chỉ trong nháy mắt đã có cảm giác: “A... A... ưm ưm...”
Tống Cơ không kịp cởi bỏ nút áo trên người, từ dưới mò tới xoa bóp vú của mình. Hai chân dạng thành hình chữ M, dòng nước trong huyệt càng ngày càng nhiều. Tiếng rên rỉ của Tống Cơ cũng trở nên lớn hơn: “A... A... A... Quá sướng... Á! Cắm tôi, cắm chết tôi...”
Cơ mở to lực rung lên hết cỡ, đặt ở trên hột le của mình, âm thanh rên rỉ lặp đi lặp lại: “Thật sướng, thật sướng, cắm chết tôi, cắm tôi, cắm tôi, ưm ưm... thật thoải mái, thật thoải mái a...”
Khoảng năm phút sau, trên mặt của Tống Cơ nhuốm đầy tình dục, ửng hồng mê người. Tống Cơ cởi bỏ quần lót hồng nhạt còn đang treo trên cổ chân xuống, tuần tuồng đi lại trong phòng.
Đứng dưới dòng nước ấm áp phun ra từ vòi sen, Tống Cơ xoa bóp vú của mình, nhìn thấy hai cái vú không biết thỏa mãn này, cô đành tăng lớn lực độ, một cái tay khác chui vào tiểu huyệt của mình, chậm rãi thọc ra rút vào.
“A, rất muốn là tình, mẹ nó cao trào không được!”
Tống Cơ là một người phụ nữ dâm đãng, từ lúc mười hai tuổi đã trộm an ủi.
Mặt dây chuyền màu tím trên xương quai xanh bỗng nhiên sáng lên, Tống Cơ cho rằng mình nhìn nhầm nên không để ý, sao có thể phát sáng được.
“Ha ha”
Động tác xoa vú của Tống Cơ dừng lại, nhìn về phía cửa phòng đang đóng chặt: “Ai!”
“Em là tiểu yêu nha~”
Tống Cơ cau mày, tắt vòi nước, khoác chiếc áo tắm dài lên: “Là ai đang nói chuyện?”
Một giọng nói trẻ con non nớt truyền tới từ trong đầu Tống Cơ, càng thêm rõ ràng so với vừa rồi: “Người ta không phải nói người ta là tiểu yêu sao...”
Tống Cơ nhìn quanh một vòng, cũng không thấy được bóng người nào: “Cậu đang ở đâu?”
“Người ta ở trên người của chị nha, là chủ nhân đã đánh thức em”
“Trên người tôi sao?” Tống Cơ không kịp để ý đến hai từ “Chủ nhân” trong miệng tiểu yêu, theo bản năng nhìn lại mình, thấy viên đá màu tím trên mặt dây chuyền, màu sắc giống như đâm hơn một chút so với vừa rồi: "Là sợi dây chuyền màu tím này à?”
Giọng nói của tiêu yêu có chút trẻ con: “Đúng vậy đúng vậy, chủ nhân vừa mới đánh thức em đó...”
“Cậu gọi tôi là chủ nhân, sao lại nhận chủ như vậy?” Đến giờ Tống Cơ vẫn không thể hiểu nổi, sao mình có thể nói chuyện với một cục đá.
“Hì hì... hương thơm trên tay chủ nhân vừa rồi đụng phải em, cho nên người ta được đánh thức.”
“Hương thơm nào?”
Tiểu yêu kia giống như có chút ngượng ngùng: “Chính là... chính là mùi hương trên tiểu huyệt của chủ nhân đó...”