⬅ Trước Tiếp ➡

rỉ nũng nịu, trong giọng nói Thu Đồng Tâm đã mang theo chút nức nở "Nhẹ chút...
A...
Đau quá..." Cảm ơn mấy bộ phim AV trong máy tính, để cho cô đến âm thanh nào đó cũng học được giống như đúc, làm cho cả không khí trong xe đều trở nên ái muội.
Sau đó, cô đúng như ý nguyện mà thấy biểu tình của tiểu bạch kiểm có chút biến hoá.
Đặc biệt là khi hắn chuẩn bị ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt mới hướng lên trên di chuyển một chút liền dừng lại.
Bởi vì vừa rồi cô viện cớ đau đớn nên giãy giụa, cố ý mở hai chân ra, cái váy vốn thật ngắn bị kéo lên trên.
Hiện tại hắn nhìn thấy, là cái quần lót ren màu trắng trong suốt.
Cô tin rằng một cái liếc mắt này hắn có thể nhìn thấy lông tóc màu đen bên trong.
Quyến rũ đàn ông cô không có kinh nghiệm thực chiến, nhưng tri thức lý luận là một bộ.
Hiện tại tốt nhất là làm cho người đàn ông này chủ động đè cô, đến lúc đó cô muốn quỵt nợ không trả tiền sẽ càng dễ dàng.
Thấy người đàn ông cưỡng ép bản thân dời ánh mắt đi, nhưng vẫn nhịn không được mà hầu kết lăn lộn một chút.
Thu Đồng Tâm không khỏi đắc ý mà cười trong lòng, không tiếng động hò hét 'Mau tới đè tôi xuống đi ' Nhưng mà ngay lúc cô cho rằng tiểu bạch kiểm sẽ có động tác, hắn bỗng nhiên nói "Bước đầu tôi xem không gãy xương, cũng không có vấn đề gì lớn đâụ Nhưng chung quy tôi cũng không phải chuyên nghiệp, vẫn nên đưa cô tới bệnh viện khám xem." Editor Vivi V1989 Thu Đồng Tâm vốn dĩ cho rằng tiểu bạch kiểm giả vờ rụt rè đứng đắn.
Ai ngờ nói xong câu kia, hắn thật đúng là đem chân cô đẩy về hướng chổ ngồi phía trước, muốn thay cô đóng cửa xe rồi đi tới ghế lái.
Xem ra dụ hoặc vẫn chưa đủ nha Nếu như chờ hắn tới ghế lái rồi càng không thể dụ được.
Thu Đồng Tâm dứt khoát bằng bất cứ giá nào, thừa dịp tiểu bạch kiểm còn chưa đóng cửa, bất ngờ giữ chặt tay hắn.
Tiểu bạch kiểm ở ngoài xe đã đứng thẳng dậy, thấy động tác của cô không khỏi nghi hoặc mà cúi đầu nhìn cô một cái "Làm sao vậy?" "Giày..." Thu Đồng Tâm đáng thương mà nhìn hắn, "Anh cởi giày tôi ra rồi, còn chưa có mang vào." "Bị trật tốt nhất đừng mang giày, cứ như vậy đi bệnh viện thôi." "Không được, tôi...
Dù sao thì anh mang vào giúp tôi đi, tôi không quen như vậy." Lúc này tiểu bạch kiểm không nhúc nhích, từ trong ánh mắt hắn, Thu Đồng Tâm nhìn ra sự hoài nghi.
Hắn bắt đầu nghi ngờ cô đang diễn kịch Vậy thì đã sao?
Cô vốn dĩ đang diễn kịch mà.
Thu Đồng Tâm nức nở cắn môi không nhìn hắn, một bộ dáng uỷ khuất, không nói chuyện nữa, cũng không hề yêu cầu hắn làm cái gì, chỉ là yên lặng rớt nước mắt.
Rốt cuộc, tiểu bạch kiểm vẫn cong lưng lần nữa, cúi đầu chồm vào trong xe, lấy giày cao gót đặt ở một bên chuẩn bị mang vào cho cô.
Chính là cơ hội này Thu Đồng Tâm đột nhiên duỗi hai tay ra, trực tiếp đem tiểu bạch kiểm kéo lên người mình, còn không cho hắn có thời gian phản ứng, đã gắt gao hôn lấy môi hắn.
Cô không có kinh nghiệm yêu đương, nhưng kinh nghiệm hôn môi thì nhiều nha.
Nhưng là...
Người đàn ông cực kỳ không phối hợp.
Cô đã dùng hết sức lực vẫn không có cách nào bắt được hắn.
Mắt thấy hắn sắp giãy ra được, cô dứt khoát buông một bàn tay


⬅ Trước Tiếp ➡