Nếu không còn cách thay đổi mối quan hệ này, vậy thì cố gắng giúp đỡ Tạ Trác Quân.
Không ít người đã từng sống thực vật có thể tỉnh lại. Cô tin chắc Tạ Trác Quân cũng vậy.
Thế là. Cô bắt đầu ngày qua ngày vừa làm bạn vừa săn sóc, tuy rằng bên cạnh có rất nhiều người, chuyên nghiệp có, hộ tá có, nhưng Thượng Quan Ngưng mỗi ngày đều đến bệnh viện cùng Tạ Trác Quân nói chuyện, thường là đúng giờ sẽ xoa tay bóp chân cho hắn, cô nói cho hắn hôm nay cô gặp phải chuyện lạ.
Hơn hai năm làm bạn, hơn bảy trăm ngày đêm, dưới sự nỗ lức kiên trì của cô, kì tích cũng xuất hiện.
Tạ Trác Quân tỉnh.
Mẹ của Tạ Trác Quân là Vương Lộ đối với cô đặc biệt biết ơn, ôm cô vừa cười vừa khóc, nói cô là cô gái may mắn, tương lai nếu con trai bà đối xử với cô không tốt, cô nhất định phải đánh gãy chân hắn.
Sau khi thức tỉnh Tạ Trác Quân bình phục rất nhanh, hắn biết được Thương Quan Ngưng luôn chăm sóc cho hắn, hơn nữa hai người đã đính hôn, hắn thề nhất định đối xử tốt với cô.
Người vui mừng nhất không ai khác chính là Thượng Quan Ngưng, cô có cảm giác cuộc sống của cô sau sự chờ đợi, nhất định là hạnh phúc.
Tạ Trác Quân vốn là người xinh đẹp, thân hình cao lớn, đối với cô nhẹ nhàng cẩn thận, cha mẹ hắn cũng đối xử với cô vô cùng tốt, đã sớm xem cô là con dâu, Thượng Quan Ngưng rất nhanh mọi tình cảm đều đặt lên người Tạ Trác Quân, mọi hành động của hắn cô tất cả đem vào trong mắt, để vào trong tâm.
Hai người tuy rằng ngày thường không có bất cứ hành động thân mật nào, nhưng từ hai năm trước Thượng Quan Ngưng đã xem hắn chính là vị hôn phu của mình, sau khi hắn tỉnh lại, mọi chuyện đều vì hắn mà xem xét.
Nhưng là, sau một cái nghỉ hè, thật sự đã thay đổi.
Chuyện xảy ra quá bất ngờ, làm Thượng Quan Ngưng không kịp chấp nhận.
Cô em gái cùng cha khác mẹ là Thượng Quan Tuyết Nhu cùng chồng tương lai của cô lên giường!
Khoảnh khắc biết chuyện đó, nói là trời sập cũng không sai.
Nhưng là, hai người kia càng cố gắng không che dấu tình ý, cùng năm nắm tay đến trước mặt cô quỳ xuống mong cô tác thành.
Nghĩ đến đây, Thượng Quang Ngưng lòng đau như cắt.
Lời nói đã từng thề ước hóa ra cũng chỉ là một trò chê cười, cũng chỉ một mình cô để tâm, xem rằng là thật.
Trong hoảng hốt, cô nghe được Tạ Trác Quân lải nhải: “Tiểu Tuyết, em ấy vẫn xem cô là chị ruột, mọi chuyện đều nghĩ cho cô, sợ co dù một chút mất hứng, cô nếu là người có một tí lương tâm thì tốt nhất không nên đối xử với em ấy như vậy.”
“Em ấy chỉ là lo lắng cô, sao cô có thể đánh em ấy! Nợ cô tôi sẽ trả, năm đó là tôi không đúng, nhưng là tôi cũng không có cách nào yêu cô, chuyện tình cảm không thể ép buộc. Tôi vẫn mong cô đối xử tốt với cô ấy giống như cô làm với tôi, cô không nên như vậy, quên tôi, chúc phúc cho chúng tôi không được sao?”
Nếu như hiện tại trong tay Thượng Quan Ngưng có dao, cô nghĩ rằng cô sẽ dùng hết sức lực mà đâm vào tim của hắn.
Thượng Quan Tuyết Như nếu có chút ít thẹn lòng, cũng sẽ không quyến rũ anh rể lên giường!
Cô ta cho đến bây giờ không xem cô là chị của mình, cô ta và mẹ của mình thật giống nhau, đều là thứ xấu xa.
Chúc phúc bọn họ?
Xin lỗi, cô chính là không thể làm được! Không chia rẻ bọn họ cô còn nhân từ chán.
“Mang theo cô ta mau nhanh chóng biến khỏi nhà này. Mẹ tôi sinh một mình tôi, có cách nào thêm một cô em gái?” Thượng Quan Ngưng cố gắng ngăn chặn nỗi thống khổ của mình, sắc mặt bình tĩnh mở miệng, nhưng giọng nói khàn khàn chua chát đã phơi bày tâm tư của cô.
“Chị, em sai rồi, chị tha thứ cho em được không, cầu xin chị, em là thật lòng yêu Trác Quân, em không cố ý...” Thượng Quan Nhu Tuyết vội vàng mở miệng, nước mắt như mưa rơi xuống, như đóa hoa sen khiến người khác đau lòng.
Thượng Quan Ngưng đã quá quen với vẻ bề ngoài của cô ta, một nửa điểm cũng không dao động.
Tạ Trác Quân không thể không đau lòng, một tay ôm lấy Thượng Quan Tuyết Nhu trong lòng ngực, trán nổi đầy gân xanh: “Tiểu Tuyết, không cần xin xỏ cô ta, cô ta là người lòng dạ sắt đá, anh vĩnh viễn không thể thích người như vậy! Thượng Quan Ngưng, cô sau này không được bắt nạt Tiểu Tuyết, cũng không cần bám lấy tôi, tự cô giải quyết cho tốt!”
Thượng Quan Ngưng vẻ mặt lạnh như băng, trào phúng nói: “Tôi về nước đã chủ động gọi điện thoại cho anh hay là chủ động đi tìm anh, anh ở đâu nhìn thấy tôi bám lấy anh? Hôm nay chẳng phải hai người tự tìm đến cửa sao? Địa chỉ nhà tôi nhanh như vậy đã điều tra ra, với năng lực như vậy có thể làm thám tử tư đấy. Bị chặn trước cửa xem người đẹp làm trò tình ái, tôi không báo cảnh sát là rất nể mặt rồi.”
Tạ Trác Quân càng nghe cô nói càng sững sờ, nhìn thoáng qua Thượng Quan Nhu Tuyết đang nép trong ngực, địa chỉ nơi này là cô tìm được, nhưng cô ấy trước giờ không phải người như vậy, cô vốn là cô gái lương thiện nhất trên thế giới này.
Thượng Quan Nhu Tuyết nước mắt rơi càng nhiều càng nóng hổi, uất ức cắn môi: “Chị, em vì quá nhớ chị, nghĩ rằng sẽ thăm chị một chút, em đã tìm thật lâu. Ba mẹ cũng rất lo lắng cho chị, chị về nhà nhé, như vậy không tốt sao?”
Cậu coi trọng anh trai tôi?
Đây chính là Thượng Quan Nhu Tuyết, biểu diễn thiên phú cùng ngôn ngữ thiên phú quả thực không ai bằng, cô ấy không đi làm diễn viên thực sự là quá đáng tiếc.
Cô ấy đều là có biện pháp dời đi sự chú ý của người khác, đem mọi vấn đề đều vứt cho cô.
Thượng Quan Ngưng trong lòng nổi lên thấy lạnh cả người cùng vô lực, bốn năm, cô đều định buông tha bọn họ, tại sao bọn họ vẫn không chịu buông tha cho chính mình?
Cô hiện tại một chút cũng không muốn nhiều lời, với lại nói cái gì Tạ Trác Quân đều sẽ cho rằng cô là đang ghen tỵ, hãm hại Thượng Quan Nhu Tuyết.
Cô xoay người, mang theo lòng tràn đầy uể oải chậm rãi đi tới trước cửa nhà, cứng ngắc lấy chìa khoá ra mở cửa đi vào, đem hai người kia, đem quá khứ của cô, đều đồng thời nhốt tại ngoài cửa.
Tạ Trác Quân nhìn Thượng Quan Ngưng thẳng tắp biến mất, không biết sao trong lòng cảm giác mình dường như đã đánh mất cái gì.
Vừa vào lúc này, Thượng Quan Nhu Tuyết lạc giọng nói: "Trác Quân, em lại làm cho chị khổ sở, em có phải là rất làm cho người ta chán ghét?"
"Đương nhiên không có!" Tạ Trác Quân lấy lại tinh thần, hôn một cái ở cái trán cô, cố gắng nở nụ cười, "Em là cô gái tốt nhất trên đời này!"
Hắn ôm Thượng Quan Nhu Tuyết tiến vào thang máy, cái tay kia không theo thói quen xoa xoa mi tâm.
Mãi cho đến ra thang máy, đi tới bãi đậu xe, lông mày của hắn đều không có buông ra.
Hắn đau đầu, hơn nữa có chút buồn bực, tại sao mỗi lần nhìn thấy Thượng Quan Ngưng đều là cảm giác không vui như vậy.
Tuy rằng cùng cô cãi nhau rất nghiêm trọng, nhưng Tạ Trác Quân kỳ thực vẫn luôn đối với cô có không ít hổ thẹn. Như mẹ hắn nói, hay là không có cô, hắn thật sự không nhất định có thể tỉnh lại. Vì vậy mà hắn vẫn luôn muốn hóa giải ân oán giữa bọn họ, muốn bồi thường cho cô, muốn làm cho cô hạnh phúc.
Nhưng là Thượng Quan Ngưng hình như mỗi lần có biện pháp khiến hắn tức giận đến không thể khống chế, mỗi khi nói chuyện đều sẽ nói ra khó nghe đến hại người.
Thượng Quan Nhu Tuyết liếc mắt nhìn Tạ Trác Quân vẫn cau mày, thấy hắn biểu hiện không thích, liền ôm hắn, rúc vào lồng ngực của hắn, bĩu môi dịu dàng nói: "Trác Quân, em vẫn không được chị chúc phúc, làm sao đây? Chị ấy... Tính khí tựa hồ càng ngày càng không tốt."
Cô nói, tựa hồ lơ đãng sờ sờ bị Thượng Quan Ngưng vỗ một cái tát mu bàn tay.
Tạ Trác Quân hơi sững sờ, có đúng không, là bởi vì Thượng Quan Ngưng tính khí càng ngày càng kém sao?
Hắn liếc mắt nhìn khuôn mặt thiên thần, thiện lương của Thượng Quan Nhu Tuyết, lắc lắc đầu.