⬅ Trước Tiếp ➡
Cô không để ý, lễ độ bộc lộ tính cách thản nhiên mỉm cười một cái, mở miệng nói: “Xin chào, anh Triệu.”
Cảnh Dật Thần sững sờ, sau đó nhanh có phản ứng, cô hẳn không biết là mình cùng với Triệu An An chỉ là anh em họ, nghĩ rằng anh chính là anh ruột của cô.
Anh cũng không giải thích, thản nhiên nói: “Mời ngồi.”
Tuy rằng Cảnh Dật Thần cho người ta cảm giác có chút lạnh nhạt xa cách, nhưng Thượng Quan Ngưng lại không cảm thấy khó chịu, ngược lại cảm thấy như vậy ở chung tương đối dễ chịu.
Cô đem áo khoác cùng túi xách treo lên giá áo, đi đến ngồi xuống ghế trước bữa ăn xa xỉ phung phí, tay cầm ly nước chanh ấm lên, uống.
Cảnh Dật Thần cầm điện thoại lên bên trong có một email được gởi đến, anh nhìn thoáng qua, đều là việc ngày mai cần làm, liến check mail kiểm tra.
Tiếng gõ cửa vang lên, người phục vụ đi đến, đợi hai người chọn món, rất nhanh đi ra ngoài.
Trong căn phòng trang trọng mà Triệu An An cố ý bày ra, ngọn nến yên lặng được đốt lên, một màn khí trắng tản mát ra mùi hương lạnh thơm mát.
Trong lúc nhất thời, hai người đều không có nói chuyện.
Thượng Quan Ngưng nhìn ngoài cửa sổ, suy nghĩ mông lung.
Quá khứ của cô thật là hỏng bét, rối tinh rối mù, hiện giờ mọi chuyện đang hướng theo chiều tốt mà phát triển, sau này cô muốn sống thật tốt, rời xa những việc cùng với những người làm cô thống khổ, sống trong khổ sở.
“Cẩn thận!”
Bị âm thanh trầm thấp dễ nghe kéo cô từ trong vực sâu trở về, nhưng ngay sau đó trên tay là một cơn đau đớn dữ dội.
Thì ra là cô không cẩn thận đụng vào giá nến ngã xuống, nóng hổi, sáp trắng dính lên tay trắng noãn cả mu bàn tay, chỗ đó lập tức sưng đỏ.
Cô không kìm nén kêu lên một tiếng, nhanh chóng muốn rút tay về.
Một cái tay nhanh hơn cầm lấy tay cô, sau đó một chiếc khăn lụa trắng tinh ở trên tay cô, nhẹ nhàng lau sạch vết sáp.
Tay anh rộng rãi ấm áp, khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài, nhìn rất đẹp mắt, có một loại nam tính đặc biệt có năng lực đắc ý.
Lần đầu tiên bị đàn ông như vậy nắm tay, có chút tiếp xúc thân mật, làm Thượng Quan Ngưng cảm thấy không thích ứng kịp.
Cô muốn rút tay về, lại nghe Cảnh Dật Thần thấp giọng nói: “Đừng cử động, chỗ đó cũng nóng đỏ rồi, nên băng bó một chút.”
Anh vừa nói, dùng khăn bọc ít đá của chai rượu vang đỏ được ướp lạnh để trong hộp đá, nhẹ nhàng thoa lên tay cô, chuyện nghiệp mà chuyên chú.
Thượng Quan Ngưng ngẩng mặt nhìn thoáng qua khuôn mặt đẹp đẽ của anh, vẫn như cũ mang theo sự lạnh lùng nhàn nhạt cùng xa cách, tuy nhiên, làm cho cô cảm thấy ấm áp vô cùng.
Mười phút sau, Cảnh Dật Thần mới lấy chiếc khăn ấy ra.
Mặc dù da bàn tay bị nóng, ở chỗ đó có màu hồng, nhưng đau đớn cũng giảm bớt ít nhiều.
Thượng Quan Ngưng chân thành nói: “Cảm ơn.”
Cảnh Dật Thần thản nhiên gật đầu: “Không có gì, lần sau chú ý một chút.”
Mặc dù chỉ mấy từ đơn giản, nhưng Thượng Quang Ngưng lại phát hiện có gì đó không đúng dang xảy ra, như là... Anh vừa rồi càng lạnh lùng hơn.
 
 
 
 
Tuyết rơi 
Cảnh Dật Thần so với vừa rồi thật sự còn lạnh lùng hơn.
Bởi vì anh phát hiện ra bản thân mình hôm nay có chút khác lạ so với ngày thường.
Đây thực không phải là một dấu hiệu tốt lành.
Anh lại không ý thức được mà nhìn về Thượng Quan Ngưng.
Cô chẳng qua cũng chỉ là cô gái có thân hình cao gầy, nhỏ nhắn, nước da trắng trẻo, khuôn mặt xinh xắn, cử chỉ ưu nhã ngoài ra cũng không có gì hơn.
Trước đây anh đã từng gặp qua không biết bao nhiêu là mỹ nữ, ai cũng đều là những người mẫu minh tinh không chỉ xinh đẹp, hơn nữa còn được chăm sóc dạy dỗ rất tốt, ăn nói vô cùng khéo léo, ăn mặc sang trọng. Không chỉ vậy họ còn là những bảo bối của các gia tộc. Còn Thượng Quan Ngưng cô chẳng qua chỉ là cô gái trong sáng, thuần khiết mà thôi.
Cô không có gì đặc biệt mà anh thì lại không phải là chàng thiếu niên ngay ngô mới lớn.
Cảnh Dật Thần cứ như vậy ngẩn người suy nghĩ.
Anh ngừng suy nghĩ quay lại tập trung vào công việc, không ngừng ký các văn kiện, nghe điện thoại.
Trên thực tế Cảnh Dật Thần tuy vừa mới về nước nhưng lại không giống như Triệu An An nói anh rất rảnh dỗi. Gần đây bởi vì muốn tiếp quản tập đoàn nên bận tối mày tối mặt. Vẻ bận rộn bây giờ của anh cũng không phải là giả.
Cảnh Dật Thần bận rộn ở đây như vậy tất cả đều là do Triệu An An uy hiếp.
Nếu như anh không tới chắc chắn bà nội cùng bà ngoại anh nhất định sẽ kết hợp lại bắt anh phải đi. Hơn nữa nếu như không dứt khoát hai bà chắc chắn sẽ còn giới thiệu cho anh không biết bao nhiêu người phụ nữ khác nữa.
Cảnh Dật Thần thật sự cảm thấy phiền phức nhưng cũng không biết phải làm sao. Mỗi lần như vậy anh đều phải nhờ Triệu An An tới giúp đỡ. Chỉ cần cô nói vài lời, hai lão bà bà trong nhà anh nhất định sẽ ra về.
Cho nên những điều Triệu An An yêu cầu chỉ cần không phải là những yêu cầu quá phận, anh nhất định sẽ đáp ứng. Ai bảo anh cần phải nhờ người ta nhiều nhiều cơ!
Thượng Quan Ngưng là người nếu người khác đối tốt với mình thì cô nhất định sẽ đối tốt lại với họ gấp bội. Còn ngược lại, nếu họ đã lạnh nhạt với mình Thượng Quan Ngưng nhất định cũng sẽ đối xử lại với họ như vậy.
Bởi vậy khi vừa nhìn thấy thái độ của Cảnh Dật Thần thay đổi mà vừa rồi hai người cũng chưa xảy ra, phát sinh chuyện gì, hơn nữa cô cũng đã nói lời cảm ơn. Vậy nên chuyện này coi như bỏ qua đi.
Tuy rằng không khí có chút lạnh lẽo nhưng cô vẫn còn muốn ăn cơm cho nên khi người phục vụ mang sáu phần thịt bò bít tết lên, Thượng Quan Ngưng cũng không khách khí bắt đầu ăn.
Ngồi ở đối diện, Cảnh Dật Thần thấy cô bắt đầu ăn cũng không khỏi hơi nhíu mày.
⬅ Trước Tiếp ➡