“Anh ấy ăn cơm nhưng chú ý, lá xanh không ăn, quá ngạnh không ăn, khó coi không ăn……”
Cô nương,đây không phải là anh trai cậu chú trọng không ăn, mà là kén ăn sao!
“Anh ấy nuôi chó cắn người, trước nay anh ấy đều sẽ không trách nó, ngược lại nuôi nấng càng tốt, sợ nó lại đi ra ngoài chạy đến nhà người ta cắn người, anh trai mình thật lương thiện ……”
“Lương thiện” không phải cái từ này dùng giống như vậy đâu.
Quen biết Triệu An An được nửa năm, lần đầu tiên nhìn thấy cô khen một người đàn ông.
Thượng Quan Ngưng nhịn không được lắc đầu, lại bị Triệu An An bắt lấy cánh tay: “Được rồi, liền như vậy quyết định đi, anh trai mình tháng trước mới vừa về nước, còn nhàn rỗi ở nhà đó, vừa lúc ngày mai thứ Bảy, không dạy, các người gặp một chút đi!”
“Cái kia, không…… Không cần thiết đi, anh trai cậu như vậy…… Ưu tú, chỉ sợ là có rất nhiều người tranh giành , mình liền không đi xem náo nhiệt.”
“Đừng do dự, căn bản là quan điềm xem người của cậu không được, tin tưởng mình, tuyệt đối mình sẽ không hại cậu.”
Đúng vậy, Triệu An An nói không sai, quan niệm quen người của côthật sự không được.Cô cho rằng Tạ Ttrác Quân sẽ cô làm vự, kết quả sai hết mười phần, cô cho rằng người Quách Suất thực không tồi, kết quả cũng đã sai ……
Thế nhưng, quan niệm củaTriệu An An …… Cô cũng thật thật sự hoài nghi.
Cô còn muốn nói gì nữa, Triệu An An lập tức lộ ra một bộ mặt hung thần ác sát biểu tình: “Như thế nào, đại mỹ nhân, nhìn không hơn ta?người khác nhìn cũng không hơn anh trai ta? Điểm này mặt mũi cũng không để cho nói, buổi tối hôm nay đừng mơ rời khỏi đây !”
Giọng nói đến câu cuối cùng đã có chút lớn, dẫn tới một đôi tình nhân bàn bên cạnh nhìn lại đây.
Cậu như vậy lại bôi xấu mình ở nhà hàng, cũng không sợ dọa khách bỏ đi.
Thượng Quan Ngưng sợ cô nói ra cái gì lung tung làm rối loạn, đành phải nhanh gật đầu đáp ứng: “Được rồi, mình gặp anh trai cậu là được rồi chứ gì, đừng mới vừa khai trương liền dọa cho khách hàng sợ chạy.”
Triệu An An rốt cuộc cũng vừa lòng, thần sắc rất là vu vẻ: “ừ, cậu đáp ứng rồi liền tốt, tối mai 7 giờ, đến Victorian mình bán rẻ, được, không, gặp mặt không về!”
Nhìn bộ dáng Triệu An an xoa tay, trong lòng Thượng Quan Ngưng dâng lên một cổ dự cảm không tốt: Như thế nào cô có cảm giác như là mình bị bán?
Bị bán 10 vạn đồng
Về đến nhà, đã gần mười một giờ đêm.
Thượng Quan Ngưng tắm xong, sấy khô tóc, nằm ở trên giường.
Ánh trăng loang lỗ nhiều màu, xuyên thấu qua cửa sổ, rơi xuống đất tung khắp cả phòng, yên tĩnh mà trống rỗng, tưởng như ích vô ích, lại như động đến trong tâm của Thượng Quang Ngưng.
Căn phòng này là lễ vật cậu tặng cho cô khi tốt nghiệp, diện tích tuy rằng mới vừa đúng một trăm mét vuông. Thế nhưng bởi vì mặt hướng ra biển, sau lại dựa vào phong cảnh tú lệ của Vân Lam Sơn. Trang trí rất xa hoa, nên giá trị trên thị trường đã gần sáu triệu, mà hơn nữa giá thị trường còn đang không ngừng tăng lên.
Vì thế mợ không biết đã cùng cậu ầm ĩ bao nhiêu lần giá cả, nói bao nhiêu lời chua xót, đến nỗi con gái cậu thấy cô sắc mặt cũng không tốt.
Mẹ cô mất sớm, cậu vẫn coi cô giống như con gái ruột thịt của mình vậy. Cái gì mà con gái cậu có cô nhất định có, cái gì cô có nhưng con gái cậu lại không nhất định có. Vì vậy, mà cô ấy rất không ưa cô.
Có một quãng thời gian cậu sợ mẹ kế đối với cô không tốt, liền cố ý đem cô trực tiếp về nhà mình ở. Mợ ở bề ngoài rất khách khí với cô, nhưng trong lòng lại cực kỳ không thích cô, lại nói cô là "Tang môn tinh". Vì thế cậu cùng mợ đã cãi nhau ầm ĩ một trận, thiếu một chút nữa thôi là ly hôn.
Cô khi đó tuổi tuy còn nhỏ, nhưng lại cực kỳ hiểu chuyện, lấy lý do là ở không quen cho nên trở lại ngôi nhà lạnh lẽo của chính mình.
Nhà mình tuy rằng ác nghiệt không có một tia nhiệt độ, thế nhưng dù sao cũng tốt hơn là cô ở bên đó rồi phá huỷ gia đình của cậu.
Căn phòng này cô cũng không có dự định muốn ở lại, chỉ là cô mới vừa về nước căn bản cũng không có chỗ để ở, nơi này có thể là nơi cho cô đặt chân tạm thời.
Thượng Quang Ngưng đang suy nghĩ về chuyện trước kia, di động bỗng nhiên vang lên một tiếng, nhắc nhở cô có tin tức.
"Mỹ nhân, ngày mai theo tôi đi xem mắt, không nên quên nha, bảy giờ đó! Ai nha, tôi quá hưng phấn đi, thật sự không buồn ngủ, làm sao bây giờ?"
Thượng Quang Ngưng không khỏi bật cười, rõ ràng là cô đi xem mắt, làm sao Triệu An An lại hưng phấn như thế.
Nguyên vốn tâm tình có chút nặng nề bỗng nhiên sung sướng hẳn lên, Triệu An An có thể ở trong lúc lơ đãng mà mang lại cho cô vui sướng. Hẳn người này là phúc tinh của cô đây.
Cô suy nghĩ một chút, rồi trả lời: "Tôi tự nhiên sẽ đi, có điều cậu xác định anh cậu có thể đi sao?" Hi vọng anh trai của cô ấy có thể làm cho Triệu An An biết khó mà lui.
"Yên tâm đi, tôi có tuyệt chiêu mà, ngày mai anh ấy nhất định sẽ đúng giờ mà có mặt tại Victorian!"
Thượng Quang Ngưng dù chỉ nghe giọng nói từ điện thoại di động nhưng có thể tưởng tượng ra dáng dấp đắc ý của Triệu An An, cô không khỏi lắc đầu.
Cô kéo cửa sổ lại, đợi rèm cửa sổ được chậm rãi đóng, bốn phía đều rơi vào trong bóng tối, cô nhắm mắt lại, để cho mình nghỉ ngơi.
Mà Triệu An An hưng phấn thì lại bấm một mã số, tâm tình kích động đi làm phiền một người khác.
"Này, anh hai, em là An An, ngày mai giới thiệu cho anh một mỹ nhân nha, địa chỉ một lúc nữa em sẽ gửi cho ngươi."
"Không rảnh."
"Được đó, anh nếu có gan thì đừng đến, có điều trong nhà bà cùng mẹ cũng không có giống như em đâu. Nói chuyện tốt như vậy, ngươi dù có chạy đến chân trời góc biển cũng sẽ bị bắt trở về thôi!"
Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một hồi lâu, tựa hồ đang suy nghĩ một lựa chọn gian nan nào đó.
Mãi đến tận khi Triệu An An mất đi kiên trì, muốn lại thêm dầu vào lửa, thì trong điện thoại mới truyền tới một từ: "Được."
Triệu An An một chút cũng không ngại anh hai lạnh nhạt xa cách, cũng không quan tâm mình sẽ tạo thành cho anh một gánh nặng lớn, hứng thú bừng bừng lại gọi điện thoại cho mẹ mình.
"Mẹ, con giới thiệu cho ta anh hai một đối tượng. . . Ngài thả một trăm tâm, là lão sư trường học của chúng ta, từ nước ngoài du học trở về là sinh viên tài cao, tính tình nhân phẩm tướng mạo khí chất tuyệt đối hạng nhất, anh đã đáp ứng con đi gặp mặt. . . Cái kia. . . Tiền sinh hoạt phí của con có thể lại thêm mười vạn không?"
Sáng sớm ngày thứ hai, Thượng Quang Ngưng mặc vào một thân đồ nike thể thao, theo thường lệ rời giường để đi chạy bộ, không chút nào biết đêm qua bị bạn tốt bán 10 vạn đồng tiền.
Cô ở vị trí tiểu khu ở vào Tây khu, vị trí hơi xa xôi, nhưng xanh tốt vô cùng, không khí trong lành, rất thích hợp chạy bộ sáng sớm.
Chỉ là nàng mới vừa đi xuống lầu dưới, liền thấy trước lầu một chiếc màu trắng bạc Aston – Martin đỗ, mặt sau còn có năm chiếc xe tải hai chiếc cần cẩu. Công nhân của tiểu khu hầu như dốc toàn bộ lực lượng, tất cả đều cúi đầu một người.
Một thân mặc tây trang màu đen, dáng người thẳng tắp, người nam tử đang chỉ huy mọi người khuân đồ.