Cảnh Dật Thần đối với ánh nhìn khinh bỉ của Triệu An An liền coi như không thấy, mặt không biểu tình nói: “Đây là nhà của anh, anh ở đâu là quyền tự do của anh, còn em, sao giờ vẫn chưa đi?"
Triệu An An chán nản, vừa muốn đánh trả, lại nghĩ đến cái gì đó, liền đi tới bên người anh, dùng cánh tay chạm vào anh: “anh coi trọng tiểu mĩ nhân nhà em?"
Cảnh Dật Thần không nói chuyện, lại lùi lại nhanh nhẹ tránh đi, vừa vặn tránh được sự động chạm của Triệu An An, làm cánh tay của cô rơi vào khoảng không.
Triệu An An lớn lên cùng nhau, đương nhiên biết rõ anh không thích người khác chạn vào mình, cô vừa thử anh mà thôi, coi như xác định lại.
“Nha, không thích bổn cô nương đây chạm vào, như thế nào lại có thể ôm tiểu mỹ nhân lúc đó, một chút cũng không chê?”
Cô nói, miệng liền nở nụ cười, theo sau anh mang vẻ mặt đáng khinh nói nhỏ: “ca, nếu không, anh 'nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của' nhanh chóng hành sự đi.”
Vừa rồi còn mang bộ dạng né tránh, chốc lát liền biến thành một con sói.
Cảnh Dật Thần không khỏi nhíu mày: “em thật sự có phải bạn thân của cô ấy?”
Triệu An An đi đến bên cạnh Thượng Quan Ngưng, đem một bên chăn bị cô đá kéo lên, cười hì hì nói: "kì thật hai người rất xứng đôi, cho nên em suy nghĩ một tí, giúp anh đoạt lấy."
Nàng nói xong, liền đi ra khỏi phòng, để lại Cảnh Dật Thần một mình cùng với Thượng Quan Ngưng đang mê man.
Triệu An An biết Cảnh Dật Thần, nếu không phải đối tượng anh quan tâm, thì anh tuyệt đối sẽ không chạm vào cô.
Xem ra, cô sắp có,chị dâu rồi, thật tốt!
Auafn áo của Thượng Quan Ngưng đều đã bị Triệu An An ném đi, trở lại biệt thự An An liền thay cho cô một cái áo ngủ rộng thùng thình.
Quần áo là của Cảnh Dật Thần, bình thường không có nữ nhân nào ở đây, căn bản là không có trang phục của nữ nhân.
Áo ngủ của anh mặc ở trên người cô có chút rộng, Thượng Quan Ngưng lại vẫn luôn nóng nực đạp đạp liền lộ ra cặp đùi trắng nõn thon dài, cùng với hai bên gò bông như ẩn như hiện.
Trên người cô không có ít nơi đã hơi ửng đỏ, làm da trắn nõn non mịn càng làm thêm nổi bật.
Cảnh Dật Thần hầu kết giật giật, chậm rãi đi lên trước.
Trong miệng Thượng Quan Ngưng không ngừng phát ra tiếng ngâm khẽ, cả người đều vặn vẹo, thân thể trắng nõn thân thể đã ngày càng hồng hào, thật giống một quả táo.
Cảnh Dật Thần Luôn luôn trầm ổn giờ phút này lại cảm thấy sự tự chủ của chính mình có chút yếu ớt.
Anh hòa hoãn trong chốc lát mới chậm rãi áp xuống sự xao động trong lòng, đắp chăn cho cô, thương tiếc ôm cô vào lòng.
Thượng Quan Ngưng cảm nhận được một hơi thở mát lạnh tới gần chính mình, cô không do dự ôm lấy thân thể mát lạnh kia, bản thân cảm thấy nhiệt độ dịu đi một chút, sau đó cô liền ôm lâdy thân thể đó nỗ lực cọ qua cọ lại, càng làm càng muốn nhiều hơn.
Cảnh Dật Thần cả người cứng đờ, hạ thân nào đó nhanh chóng có phản ứng.
Anh mắng câu “Đáng chết”, nhẫn tâm đem hay bàn tay trắng nõn như ngó sen của cô gỡ ra, nhanh tróng đi ra khỏi phòng.
Bây giờ là ngày đông giá rét, nhiệt độ trong nhà với bên ngoài chênh lệch rất lớn, không khí lạnh như băng nhanh chóng chui vào phổi làm Cảnh Dật Thần có,chuat tỉnh táo lại.
Anh cảm thấy, bản thân nếu vẫn luôn ngốc ngếch ở trong đó, nhất định sẽ làm ra việc khiến cho chính mình hối hận.
Anh đứng ở bên ngoài một hồi lâu mới lại đi vào, một lần nữa lại đắp chăn lại cho Thượng Quan Ngưng.
Hiện tại dù sao cũng là mùa đông, trong nhà cho dù có ấm, nhưng cô mà lại đá chăn thì rất dễ bị cảm mạo.
Một lát sau, Cảnh Dật Thần lại đi ra.
Việc như thế cứ lặp đi lặp lại nhiều lần, nhưng bản thân anh lại không muốn gọi người khác tới giúp cô.
Ngủ dậy đã không quen biết anh?
Sáu giờ sau, tác dụng của thuốc cũng hết, cô bởi vì quá mệt mỏi, nặng nề ngủ.
Cảnh Dật Thần ngồi bên cạnh giường cô, lẳng lặng nhìn, trong lúc đó anh cũng bất chợt đi vào cuộc sống của cô.
Mặt cô dùng thuốc trị vết thương tốt nhất, nên đã giảm sưng hẳn, chỉ còn màu tím đỏ nhàn nhạt của vết thương. Nhưng những vết thương nổi bật trên gương mặt mịn màn trắng tuyết như Dương Chi Ngọc của cô, càng hiện rõ chịu bao nhiêu khổ sở.
Cô không phải không xinh đẹp, nhưng anh đã gặp qua rất nhiều cô gái xinh đẹp hơn cô.
Chỉ là, cô cho anh một cảm giác không giống với những người kia, cô khiến anh cảm thấy thoải mái, tựa như cùng cô ở một nơi, cho dù không nói lời nào, tâm tình cũng sẽ rất tốt.
Lần đầu tiên gặp cô là đã như vậy.
Khi đó anh gạt bỏ loại cảm giác xa lạ này, dùng vẻ lạnh nhạt bên ngoài để che giấu.
Bởi vì anh cảm thấy, người như anh không cần tình cảm, quá nhiều tình cảm sẽ biến thành trới buột, sẽ sinh ra sơ hở.
Nhưng là, khi anh biết cô bị thương, tất cả lí trí cũng biến mất.
Bọn họ mới biết nhau được bao nhiêu ngày, thời gian gặp mặt lại ngắn ngủi, như thế nào anh lại có tâm tư với cô?
Cảnh Dật Thần không tìm ra nguyên nhân, vậy thì không cần nguyên nhân nữa.
Anh chỉ cần biết rõ bản thân muốn cái gì, những thứ khác không phải vấn đề.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi Thượng Quan Ngưng tỉnh lại, có một thời gian dài hoảng hốt.
Qua một lúc lâu cô mới nhớ lại chuyện ngày hôm qua.
Cô loáng thoáng nhớ ra được, sau khi Triệu An An cứu cô ra ngoài, những chuyện khác không còn ấn tượng.
Cả người trên dưới đều đau, hẳn là ngày hôm qua bị Quách Soái đánh.
Cô vén chăn lên, bị chính bộ áo ngủ của đàn ông làm cho hoảng sợ.
Không thể nào?!
Không lẽ cuối cùng vẫn **?