⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn nhìn mu bàn tay Thượng Quan Ngưng vẫn còn đang chảy máu, tức giận đi đến đá vào người cô.
Thượng Quan Ngưng đau đớn kêu ra âm thanh, trên gương mặt mềm mại lập tức hiện lên vết đỏ, cả người đau nhức, không khỏi cuộn người lại.
May mà bây giờ là mùa đông, cô lại là người sợ lạnh, trên người áo quần khá dày, nếu không bị thương càng nghiêm trọng.
Quách Soái đánh xong cơn giận biến mất, lập tức đem cô từ trong góc đẩy ra ngoài, một phát cởi áo khoác ngoài của cô, bắt đầu xé rách áo quần bên trong.
Thượng Quan Ngưng cả người không còn chút sức, theo bản năng tránh né.
Quách Soái trực tiếp tát cô hai cái.
Thượng Quan Ngưng đau đớn kêu lên một tiếng, khóe môi lập tức chảy máu.
Quách Soái nhìn gương mặt xinh đẹp của cô sưng thành đầu heo, khoái chí trong lòng nhanh chóng bốc lên.
Phòng làm việc của Hệ chủ nhiệm ở phía ngoài, vắng ngắt, các thầy giáo một lượt lên lớp, giám thị cũng không có, không ai biết ở đây đang xảy ra
Được cứu.
Triệu An An đã làm ban giám khảo ba ngày, cả người vừa mệt mỏi vừa bực.
Chuyện làm giám khảo này buồn chán muốn chết, người sống hoạt bát hiếu động như cô không thể chịu đựng được.
Thật vất vả mới xong một buổi, cô vội vàng chạy về phòng làm việc ăn chút đồ ăn vặt bổ sung thể lực.
Nhưng, cô vừa muốn vào phòng làm việc, liền thấy một sinh viên nam ló đầu ra nhìn ở cửa phòng Hệ chủ nhiệm, vẻ mặt căng thẳng, vừa nhìn đã biết đang làm cái gì đó không tốt.
Trong lòng nghi ngờ, thuận miệng hỏi một câu: “Cậu lén lút ở đây làm gì?”
Nam sinh kia vốn đang chột dạ, lại nghe được tiếng người la lên, vừa nhìn liền biết Triệu An An luôn đi bên cạnh Thượng Quan Ngưng, lập tức sợ co giò lên chạy, chẳng phiền bận tâm đến việc phải phòng thủ cho Quách Soái nữa.
Triệu An An thấy cậu ta bỏ chạy, không nghĩ ngợi gì đuổi theo.
Cô là cao thủ Taekwondo, lại thường bị Thượng Quan Ngưng ép chơi bóng vận động, so với nam sinh vừa lùn vừa thấp kia thì cô tố chất rõ ràng tốt hơn nhiều, chạy ra khỏi kí túc xá không bao lâu liền đuổi kịp.
Triệu An An trước giờ không có cảm giác của người làm thầy, không chút câu nệ một phát đạp ngã cậu ta xuống đất, hung dữ nói: “Đem đồ giao ra đây, nếu không gạch tên ra khỏi hồ sơ.”
Cô cho rằng cậu ta tới phòng làm việc là để trộm đề thi, kể từ lúc cuộc thi bắt đầu, đã không ít kì các sinh viên đến trộm đề thi rồi.
Nam sinh kia đang chạy nhanh liền bị một cú đạp ủa Triệu An An làm cho ngã chỏng vó, cả người tiếp xúc thân mật với đất, cảm thấy xương toàn thân như bể ra đến nơi.
Cậu ta cho rằng sự việc đã bị bại lộ, Triệu An An đã biết, sợ lại bị đánh, lập tức đem chìa khóa giao ra, khóc lóc nói to: “Em là bị ép buộc, không hề nghĩ sẽ hại Thượng Quan lão sư!”
Triệu An An trong lòng kinh hoàng, gấp gáp hỏi: “Cậu nói cái gì? Cái gì Thượng Quan lão sư? Nói nhanh!”
Cô vừa nói, vừa hướng nam sinh kia đạp hai cái.
Người kia bị đau, lại nói to: “Thượng Quan lão sư bị khóa trong phòng làm việc của chủ nhiệm rồi! Quách lão sư hiếu thắng hành hạ cô ấy!”
Triệu An An cảm thấy đại não ầm ầm vang lên, cái gì cũng không qua tâm, lập tức nắm lấy chìa khóa xông về phòng làm việc, dùng tốc độ nhanh nhất mở cửa.
Sau đó liền thấy Quách Soái đem Thượng Quan Ngưng đang bất tỉnh đè xuống đất, vừa đánh vừa mắng, xé rách áo quần cô ấy.
Đôi mắt cô lập tức đỏ lên, nhanh chóng đi tới, dùng hết sức lực lớn nhất từ khi sinh ra đến giờ một phát đá văng Quách Soái.
Quách Soái bị đạp một cú lăn xa ra ngoài, cả người đụng vào góc bàn làm việc, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Triệu An An một cái ôm lấy Thượng Quan Ngưng, khóc lóc nói: “Tiểu Ngưng, cậu không sao chứ? Cậu tỉnh lại, tôi là An An này, cậu đừng làm tôi sợ!”
Thượng Quan Ngưng đầu tóc rối bời, mặt mũi sưng phồng không còn hình dáng, khóe môi lại không ngừng chảy máu, máu đỏ trên chiếc áo lông màu trắng bị xé tả tơi khiến cô nhìn thấy cũng giật mình, quần áo bên trong giữ ấm cho cơ thể đã bị xé gần một nửa, cả người trên dưới chỉ có chiếc quần jean màu lam nhạt còn tính là hoàn hảo, nhưng trên đùi máu cũng đang dần dần rỉ ra nhuộm đỏ.
Cô ôm Thượng Quan Ngưng, tay đưa ra sau đầu, một mảng ướt át ấm áp.
Cô rút tay về nhìn, toàn bộ đều là máu.
Trong lòng Triệu An An vừa kinh vừa sợ, cô chưa bao giờ khóc lúc này vừa khóc vừa thở hổn hển.
May mắn hôm nay cô đến, may mắn cô nhất thời xúc đọng la lên một câu.
Cô ôm Thượng Quan Ngưng, không ngừng gọi cô: “Tiểu Ngưng... tiểu Ngưng cậu nhanh tỉnh...”
Thượng Quan Ngưng trong hoảng hốt nghe được có người gọi mình.
Cô cố sức mở to mắt, qua một lúc lâu mới nhìn rõ là Triệu An An.
Ý thức của cô đã bắt đầu không tỉnh táo, kiên cường chống đỡ giọng đứt quãng nói: “Bệnh viện... thuốc... bệnh viện...”
Triệu An An nhanh chóng nghe rõ: “Chúng ta đi bệnh viện, tiểu Ngưng, cậu cố gắng chịu đựng!”
Cô một tay ôm Thượng Quang Ngưng, một tay nhanh chóng móc ra điện thoại.
Điện thoại rất nhanh được bắt máy, Triệu An An cái gì cũng không quan tâm, khóc nói: “Anh, bọn em đang ở trường học, tiểu Ngưng đã xảy ra chuyện, anh nhanh chuẩn bị bác sĩ.”
Không cần biết xảy ra chuyện gì, cô đầu tiên sẽ nghĩ đến anh họ, nếu như ngay cả anh họ cũng không giải quyết được, cô chắc chắn, không còn ai có thể làm được.
Cảnh Dật Thần trong lòng hoảng hốt, Triệu An An là kiểu người trời có sập xuống cũng không bao giờ khóc, hiện tại khóc ra nông nỗi vậy, có lẽ Thượng Quan Ngưng xảy ra chuyện lớn.
Trong lòng anh như bị nhéo đau một cái, một loại cảm xúc chưa từng có lan tràn từ trong người ra đến tận tay chân.
Cảnh Dật Thần không thèm quan tâm đám người đang hướng về phía anh báo cáo tình trạng hoạt động của công ty, một mặt đi thẳng ra ngoài, một mặt ra lệnh A Hổ: “Chuẩn bị trực thăng! Mang theo tổ y tế, đến đại học X!”
A Hổ nhanh chóng xác nhận, sau đó gọi máy bay trực thăng và tổ y tế.
Đại học X nằm ở ngoại ô thành phố, cách trụ sở tập đoàn Cảnh Thịnh đang ở trung tâm hơn một nửa thành phố A.
Nhưng, sau khi kết thúc điện thoại của Triệu An An, chỉ có sáu phút, Cảnh Dật Thần đã xuất hiện trước mặt cô cùng Thượng Quan Ngưng.
⬅ Trước Tiếp ➡