⬅ Trước Tiếp ➡
Cảnh Dật Thần giống như vừa rồi không nhìn thấy cô, cũng người bên cạnh tiếp tục nói chuyện, thỉnh thoảng gật đầu.
Rất nhanh, đám người xung quanh anh biến mất ở cửa sân tennis.
Triệu An An thất vọng, không vừa ý, cảm giác như mất hết thể diện trước mặt bạn tốt, thật a thì Cảnh Dật Thần luôn luôn như vậy, đối với bất kì ai cũng lười phản ứng, tính tình có chút lạnh lùng.
Nhưng Triệu An An là ai, da mặt cô vừa đủ dày, có thể co cũng có thể dãn, không thèm nhìn Cảnh Dật Thần có bận rộn hay không, nhanh chóng gọi điện thoại cho anh,
Điện thoại reo thật lâu mới được bắt máy, Triệu An An đoán chắc anh đang rất bận cùng đám người kia kiểm tra xem xét “Đại Thế Giới” cả lĩnh vực, đây là danh nghĩa sản nghiệp của gia tộc bọn họ đang hướng tới, không lâu sau, có lẽ sẽ thuộc về anh.
Trường hợp vừa rồi, Thượng Quan Ngưng chú ý đến, người chịu trách nhiệm quản lí sân tennis giám đốc Tiền cung kính đứng ở đó cùng với đám người bên ngoài, trong lòng cũng đoán ra Cảnh Dật Thần là ông chủ của “Đại thế Giới”, nhưng cô thông minh không có hỏi nhiều, nếu như Triệu An An muốn nói, nhất định đã nói với cô từ trước.
“Anh, bao giờ anh mới hết bận? Xong đến giúp em chơi bóng, em bị người ta khi dễ muốn chết đến nơi rồi, anh nhanh chóng đến trả thù cho em! Không em sẽ đi tìm hai vị phụ huynh kia ở nhà nhé!”
“Em cũng chỉ có một trò này sao?” Cảnh Dật Thần giọng nói lạnh nhạt, nhưng vẫn không cự tuyệt.
“Thủ đoạn không cần nhiều, có thể dùng là được, trên đời này chỉ có con gái và kẻ tiểu nhân là khó hầu hạ, mà em lại chính vừa là con gái cùng tiểu nhân hợp thành! Cuối cùng anh có đến hay không?” Triệu An An mặc kệ những gì mình vừa nói ra, cô hiện tại vô cùng mong muốn Cảnh Dật Thần đến giúp cô đánh bại Thượng Quan Ngưng, cơn nghẹn của cô kéo dài cả nửa năm rồi.
Cảnh Dật Thần nhìn thoáng qua cửa thủy tinh phòng họp bên ngoài kia có một đám người, chút do dự biến nhanh trong nháy mắt, sau đó nói một chữ: “Được.”
Anh cúp điện thoại, đi ra ngoài phòng họp, nói đơn giản với tổng giám đốc “Đại Thế Giới” hai câu, sau đó bỏ đám người kia đang mắt to nhìn mắt nhỏ mà đi thẳng.
A Hổ vẫn đi bên cạnh Cảnh Dật Thần, không nghĩ thiếu gia lại kết thúc quá trình kiểm tra nhanh chóng như vậy, nhưng cậu ta chưa bao giờ nhiều chuyện, chỉ một lòng đi theo thiếu gia, lần này cũng vậy, thấy Cảnh Dật Thần đi, cậu ta nhanh chóng một bước đi theo.
Cảnh Dật Thần rất nhanh đi đến xe Aston – Martin bên cạnh, mở cửa sau ra lấy một chiếc túi, bên trong là bộ trang phục thể thao cùng giày, anh luôn có thói quen mang theo áo quần trong mọi trường hợp.
“A Hổ, cậu cứ tùy ý đi dạo một chút, tôi đi đánh bóng một lát, khi nào nghỉ sẽ gọi điện cho cậu.” Cảnh Dật Thần thản nhiên dặn dò hai câu, sau đó đi thay quần áo.
A Hổ đầu óc có chút không linh hoạt, thiếu gia tính tình thay đổi quá nhanh, khiến cậu ta có chút không phản ứng kịp.
Hả? Không đúng, đây không phải là tính cách của thiếu gia!
Anh ấy là người trước giờ luôn hoàn thành công việc, chứ không bỏ con giữa chợ như vậy, rất hiếm cực ít người có thể khiến anh ta thay đổi tác phong làm việc.
Hơn nữa, thiếu gia không phải không chơi bóng sao? Hôm nay thế quái nào lại xảy ra chuyện khỉ gì vậy?
Lúc ở sân tennis A Hổ cũng không có chú ý đến Thượng Quan Ngưng cùng Triệu An An cũng đang ở đó, thời gian của cậu ta hầu hết đều đặt lên người thiếu gia, để phòng anh khi sơ xuất, bởi vì... những chuyện không an toàn như vậy đã xảy ra rất nhiều lần rồi, cậu ta phải hết sức cẩn thận mới có thể phản ứng lại.
Mà ở sân tennis bên kia, Triệu An An đang mừng đến mức tay chân quơ loạn xạ cả lên.
Thật ra trong lòng cô vốn có chút lo lắng, sợ anh ấy thấy cô vô cớ gây rối, sẽ không đến. Bởi vì anh đang bận việc sản nghiệp của gia tộc để tương lai có thể thuận lợi thừa kế.
Với lại anh vốn trước giờ không thích cùng người lạ ở một nơi, tuy rằng đã gặp qua Thượng Quan Ngưng, nhưng bọn họ khẳng định là chưa thân.
Thế nhưng mà cô lại không ngờ anh lại đồng ý, cô cảm thấy có cái gì đó rất lạ, nhưng vốn tính cách không cẩn thận tùy tiện đã thành thói quen, rất nhanh chút lạ lùng kì quái kia bị cô ném ra tận sau đầu, chỉ đắm chìm trong hình ảnh anh cô sẽ giúp cô trả thù, thật vui sướng.
“Ha ha, anh ấy đã đồng ý rồi! Mỹ nhân, cậu hãy chờ thua đi!” Triệu An An khuôn mặt đầy đắc ý, khung cảnh Thương Quan Ngưng thua thảm hại như cô đang dần hiện ra.
Thượng Quan Ngưng trong mắt ánh lên một tia sáng, thậm chí có chút mong đợi hỏi: “Anh cậu chơi tennis giỏi lắm sao?”
“Đúng rồi, từ bé đến giờ, tôi chưa thấy có một ai thắng được anh ấy! Anh tôi trước kia được gọi là “hoàng tử tennis, trong trường không có biết bao nhiêu cô gái theo đuổi anh ấy đến điên dại, sau đó không chịu chơi tennis nữa, một phần nguyên nhan xuất phát từ đám con gái không biết xấu hổ kia!” Triệu An An giọng nói vui vẻ, như đem anh trai cô nâng đến tận trời.
Chỉ là, lần trước triệu An An giới thiệu anh trai cô so với lần này như gấp đôi lên mà khoe, nhưng sự thật chứng minh, những gì cô thấy là thật, cũng không phải giả dối mà khoe bao nhiêu.
Thượng Quan Ngưng không nén được chính thức mong đợi.
Đã rất lâu cô không cùng cao thủ đánh bóng rồi, thật lâu không làm một cuộc tranh tài nhẹ nhàng vui vẻ.
Hơn mười phút sau, lúc Thượng Quan Ngưng còn đang trong thời gian nghỉ ngơi, một bóng hình mặc bộ đồ thể thao màu trắng, Cảnh Dật Thần từ từ bước vào, nhìn về hướng các cô.
Bộ đồ thể thao trên người Cảnh Dật Thần, khiến cảm giác lạnh lẽo của anh như biến mất một phần, cả người cũng tăng thêm sức sống, hơn nữa anh vẻ ngoài thật sự đẹp, thân hình cao ngất, gọi là người đẹp trong tranh rõ ràng không sai.
Thượng Quan Ngưng lại sững sờ, tại sao anh cái gì cũng đẹp 
đến như vậy!
Kỳ phùng địch thủ
Trong nháy mắt, Thượng Quan Ngưng thậm chí có thể tưởng tượng đến dáng vẻ đẹp trai của anh ở trên sân bóng, có lẽ Triệu An An thật sự không nói ngoa, năm đó nhất định có nhiều cô gái vô cùng điên cuồng theo đuổi anh.
Triệu An An thì lại cao hứng một mặt liều mạng phất tay, một mặt rống to: "Anh, tụi em ở chỗ này, nhanh lên, lại đây một chút!" Cô từ nhỏ và Cảnh Dật Thần cùng nhau lớn lên, đối với anh, anh tuấn đẹp trai sớm đã có miễn dịch.
Đối diện Cảnh Dật Thần nhưng lông mày đẹp đẽ nhăn lại, em gái anh còn có thể lại trẻ con à!
Toàn trường liền nhìn về phía hai người các cô, giữa bọn họ cách xa khoảng 200 mét, mắt anh lại không mù, An An la lớn tiếng như vậy làm gì, có lẽ chỉ muốn xua đi đám người chú ý tới anh!
Thế nhưng trong lòng anh muốn cái gì, trên mặt một chút cũng không có biểu hiện ra, vẫn là một mảnh dáng dấp lạnh nhạt.
Cảnh Dật Thần dần dần đến gần, hai cái bóng người cao gầy một đen dần dần hiện lên rõ ràng trong tầm mắt của anh.
Đen quần áo xốc xếch, trên y phục có không ít dấu bóng, ống quần vén lên một đoạn dài, tay áo cũng kéo đến vai, đầu đầy mồ hôi, mái tóc ngắn cùng với mồ hôi ướt nhẹp dưới cuối sợi tóc, vô cùng chật vật.
Trắng mái tóc dài đơn giản buộc ở phía sau, không hề loạn lên chút nào, đồ thể thao màu trắng không nhiễm một hạt bụi, vừa không có vén ống quần cũng không có kéo tay áo, hai gò má ửng đỏ, trên mặt mang theo một chút mồ hôi, nhưng cũng không chật vật, trái lại có một vẻ đẹp kinh người.
Hai người đều là cao gầy, khiến Cảnh Dật Thần cảm thấy, thị giác tốt nhưng có chút chênh lệch lớn.
Hay là có Triệu An An từ nhỏ cùng nhau lớn lên?
Anh nói chuyện không giống như trước, ngữ khí tuy nhạt, nhưng có mấy phần ôn hòa: "Xin chào, Thượng Quan tiểu thư."
"Xin chào, Triệu..."
Thượng Quan Ngưng bắt chuyện còn không xong, liền nghe bên cạnh Triệu An An gào to hô gọi: "Ai nha, hai người quần áo thật giống tình nhân nhé!"
Thượng Quan Ngưng sững sờ, cúi đầu nhìn chính mình, sau đó nhìn lại Cảnh Dật Thần một chút. Hai người đều mặc toàn thân áo trắng, phát hiện hai người bọn họ quả thật quần áo có chút như…, có điều đồ thể thao trên căn bản đều đại khái giống nhau, hai người mặc áo giống nhau cũng có thể xem như bình thường.
Cô khẽ cười cười, nhưng cũng không nói lời nào, vào lúc này nói cái gì cũng đều không thích hợp.
⬅ Trước Tiếp ➡