Hay là... Hẳn là đi, nếu không phải vậy tại sao mỗi lần gặp gỡ cũng làm cho quan hệ của nhau càng thêm tồi tệ, bốn năm trước như vậy, bốn năm sau vẫn như cũ. Ngày hôm nay lại càng quá đáng, lại đánh vào tay Tiểu Tuyết.
Thứ hai là một ngày nắng ráo, ngày hôm qua tuyết đọng chậm rãi tan ra, lộ ra vùng đất kiên cố.
Thượng Quan Ngưng vừa giữa trưa là có tiết, cô mang tài liệu, đi xe đi tới trường học.
Đến trường học mới vừa dừng xe, liền nghe có người gõ cửa sổ xe cô.
Cô ngẩng đầu, liền nhìn thấy một thân áo liền quần màu đen - Triệu An An.
Cô mặc áo khoác xuống xe, liền nghe Triệu An An huýt sáo.
"Mỹ nhân, hết giờ học có rảnh không? Ước không?"
Thượng Quan Ngưng suy nghĩ một hồi khuôn mặt cô rạng rỡ, cười nói: "Không ước!"
Triệu An An giả vờ tức giận: "Chán!"
Thượng Quan Ngưng kéo cánh tay của cô, một mặt lôi kéo cô hướng về phía lớp học đi tới, một mặt nói: "Cậu ngày hôm nay là muốn trình diễn The Matrix? Đi học mà một thân trang phục như vậy mà hợp sao?"
"Có cái gì không thích hợp, nhiều trai đẹp, áo này liền quần có thể bỏ ra cho bà đây không ít tiền! Cũng còn tốt, tỉ suất thu lại có thể cao đây."
"Ồ, tuần trước cậu khóc than nói bản thân mắc nợ không trả được sao? Bây giờ cậu mặc cái bộ đồ này liền muốn năm, sáu vạn chứ?" Thượng Quan Ngưng hơi hơi nghi hoặc một chút.
Triệu An An vỗ đùi, ai nha, gay go, cao hứng quá thiếu một chút nói nói lộ hết, này áo liền quần nhưng là dùng tiền "Bán" Thượng Quan Ngưng 10 vạn đồng để mua. Cũng không thể nói cho cô biết, nếu mà Thượng Quan Ngưng truy lại thì cô có mà chịu tội.
Cô chột dạ cười cười, cố ý lớn tiếng nói: "Vâng... Đúng đấy, tôi tuần trước là mắc nợ a, cậu còn không cho tôi tuần này đem lỗ thủng lấp kín a, tôi... Tôi ăn cơm Tây trong cửa hàng tiện lợi vẫn là rất tốt mà!"
Thượng Quan Ngưng nghĩ cũng đúng, lại cảm thấy cô đều có thể cho Triệu An An biết cô có nghề tay trái, cũng có thể nói cho bản thân cô ấy về nó, huống hồ cũng không phải bí mật ghê gớm gì.
"An An, hôm nay tôi mời cậu uống cà phê được chứ?"
"Tại sao?"
"Mời cậu uống cà phê còn cần lý do?"
"Đương nhiên, tự nhiên lại đi lấy lòng tôi, chiêu thức nhanh, đến cùng là vì cái sự gì!"
Thượng Quan có lưu chút bất đắc dĩ, thành khẩn nói: "Thật không có cái mục đích đặc thù gì, cậu là bạn thân tôi, mời cậu uống cà phê rất bình thường mà."
Triệu An An bỗng nhiên tỉnh ngộ, hưng phấn nói: "Lẽ nào cậu coi trọng anh tôi? Muốn tôi làm mối cho các người?"
Người này cùng anh của cô có cái gì quan hệ!
Thượng Quan Ngưng hoàn toàn bị Triệu An An đánh bại, không thể làm gì khác hơn là nhấc tay đầu hàng. Nàng biết ngày hôm nay nếu như không nói thật, Triệu An An trong đầu sẽ càng thêm nhiều ý nghĩ cổ quái.
"Được được, tôi nói thật, là nhà tôi mở ra một tiệm cà phê, muốn mời cậu đi thưởng thường."
"Thật không phải vì anh tôi?"
"Thật không phải! Tôi cùng anh cậu không có bất cứ quan hệ gì." Thượng Quan Ngưng liền đưa tay thề.
"Cậu không coi trọng anh tôi?" Triệu An An thấp thoáng có dấu hiệu tức giận.
"Không đúng không đúng, anh cậu rất tốt..."
"Vậy là cậu coi trọng anh tôi?" Mắt Triệu An An bắt đầu toả sáng.
"Híc, tôi..."
"Ai, đúng rồi, hai người ngày đó gặp mặt cảm giác ra sao? Anh tôi rất tốt đó, làm sao, động lòng hay chưa?"
Thượng Quan Ngưng cảm thấy tự mình nghĩ cùng với cô chia sẻ tiệm cà phê bí mật quyết định là vô cùng sai lầm.
Nàng nhắm mắt trả lời: "Còn... Vẫn được đi, bất quá chúng tôi..."
"Há, đúng rồi, ngày đó tôi không phải cố ý rời đi sớm, tôi là sợ tôi ở sẽ phá hư bầu không khí lãng mạn của hai người, cậu sẽ không trách tôi không chào mà đi chứ?" Triệu An An hoảng đến mặt không biến sắc, tim không đập, trên thực tế cô là uy hiếp anh trai mình, sợ rằng bị anh dùng anh mắt để giết mình.
"Không có chuyện gì, vậy tôi sẽ không trách cậu..."
Hai người nói chuyện, trước mặt một người quen thuộc đi tới.
Người đến mang một bên gọng kính một bộ sợi vàng, xem ra dáng dấp ngoan ngoãn biết điều, chính là Quách Soái đã từng bị Thượng Quan Ngưng làm cho bỏ chạy.
Thượng Quan Ngưng cùng Triệu An An đối với hắn đều không có ấn tượng tốt gì, Thượng Quan Ngưng không dự định để ý đến hắn, nhưng Triệu An An không nghĩ buông tha cho hắn.
Nàng cảm thấy Quách Soái nghĩ tới việc theo đuổi Quan Ngưng, quả thực là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, hắn có trình độ thấp, nhưng Thượng Quan Ngưng là vào quản lý trường X hơn nửa năm, liền đã trở thành tình nhân trong mộng của rất nhiều nam học sinh, trường X năm nay chậm chạp không đề cử ra hoa khôi của trường, một phần nguyên nhân là rất nhiều nam sinh cảm thấy nữ sinh của trường học không có ai đẹp hơn cô giáo Thượng Quan Ngưng.
Đương nhiên, cô biết Thượng Quan Ngưng xưa nay không cảm giác mình có bao nhiêu đẹp, mà là vẫn cho rằng chính mình rất bình thường.
Nhưng là, cô đã đẹp lại còn khiêm tốn, càng khiến người ta quý mến.
Thượng Quan Ngưng đúng là có quy cách làm chị dâu của cô, với lại là Quách Soái như thế có thể không nên nghĩ tới!
ta phải về nhà tìm ta mẹ
Tác giả: Hạ Thanh Sam
“Uy, Quách Cóc, ánh mắt của anh là đang ý gì, muốn ăn thịt người hả?" Triệu An An thấy trong mắt Quách Soái hiện lên một tia ngoan độc, lập tức không chút khách khí mở miệng.
Cô lớn như vậy, ngoài việc hống hách như sư tử hà đông ra thì chỉ số thông minh EQ của cô còn kém xa anh họ. Dù sao thì cô có gây sự với ai thì anh của cô đều đứng ra để ra mặt giúp cô, cái tên Quách Soái này cũng chỉ là một nhân vậy nhỏ mà thôi.
Lần trước ở nhà ăn nhìn thấy anh ta đuổi theo Quan Ngưng đi ăn cơm, nghe anh ta nói những lời kia liền biết không phải thứ gì tốt đẹp, sớm biết rằng Thượng Quan Ngưng cùng anh ta không có quan hệ gì với nhau thì cô đã sớm tống cổ anh ra đi.
Quách soái vừa nghe có người gọi mình là “Quách cóc” thì khí noang bốc lên, chỉ tay vào Triệu An An “ngươi ngươi ngươi” nửa ngày cũng chẳng nói ra được lời nào.
Thượng Quan Ngưng bị cách xưng hô của An An mà nhịn không được phụt cười, rồi lại cảm thấy không tốt lắm nên đành dùng sức mà nín nhịn.