Chương 7
Dương nhỏ hơn cô vài tháng.
Đúng như tên gọi, cô ấy cao gầy như cây dương, mỗi khi cười đều lộ cả hai hàm răng, trông vừa giản dị vừa chân thành, khiến An Niệm Niệm lập tức thấy thân quen.
"Là do Khuyết tổng chúng ta dậy sớm quá." Cô cũng không biết Khuyết Trạc dậy từ mấy giờ để sáu giờ đã tập xong.
May mà tay lái của Tiểu Dương rất vững, xe chạy êm ái.
An Niệm Niệm vừa tô xong son thì xe cũng tiến vào khu dân cư cao cấp nơi Khuyết Trạc sinh sống.
Khu này nằm ngay trung tâm thành phố, cách công ty chỉ mười phút lái xe.
Cô nhìn đồng hồ, rồi xuống xe mở cửa cho Khuyết Trạc, người đang mặc vest chỉnh tề, thắt cà vạt ngay ngắn.
"Khuyết tổng, đây là lịch trình hôm nay.
Anh xem có cần điều chỉnh gì không, tôi sẽ phối hợp ngay." Trước khi anh kịp xem kỹ, An Niệm Niệm đã mở cửa xe mời anh lên.
Anh bước vào, quay sang nhìn cô đang chuẩn bị trở lại ghế phụ.
"Hoãn cuộc họp này nửa tiếng." Thấy anh chỉ vào một mục trên lịch trình, An Niệm Niệm lập tức buông tay khỏi cửa xe, vòng sang ngồi xuống ghế saụ "Là cuộc họp hai giờ chiều ạ?" Hương nước hoa quen thuộc thoảng trong không gian ghế sau, mùi hương thanh nhẹ, mát lành, rất hợp với bộ vest công sở tinh tế của cô.
"Ừ." Khuyết Trạc đáp trầm giọng.
"Xem thử gần công ty còn nhà hàng nào đặt được bàn ăn trưa không.
Món Chiết Giang hoặc Quảng Đông đều được, bàn bốn người." "Vâng." Cửa xe đóng lại, Tiểu Dương cẩn thận khởi động xe.
An Niệm Niệm định quay về ghế phụ sau khi hỏi xong, nhưng tư thế ngồi chưa vững, một chân vẫn chống giữ thăng bằng.
Xe tăng tốc đột ngột khiến cô mất trọng tâm.
Cơ thể nghiêng sang một bên, suýt ngã.
Theo phản xạ, cô xoay người tránh, nhưng đầu lại đập thẳng vào đùi Khuyết Trạc.
Cơ bắp rắn chắc của người đàn ông kẹp lấy đầu cô.
Ánh mắt sắc lạnh như gió đông nhanh chóng phủ xuống gương mặt cô.
"Tôi xin lỗi, tôi.." An Niệm Niệm vừa định giải thích thì cảm giác có thứ gì đó cứng rắn đang ấn lên trán mình.
Nó tròn, ấm áp, và nằm ngay giữa hai chân người đàn ông.
Giờ đây, nó đang áp vào trán cô qua lớp quần tây của người đàn ông, tạo cho cô một ảo giác dường như ngoan ngoãn.
Thật không may, An Niệm Niệm đã chứng kiến mặt hung dữ và xảo quyệt của sinh vật này ẩn dưới vẻ ngoài hiền lành chỉ đêm hôm trước.
Cô đột nhiên cảm thấy rằng cuộc sống 27 năm đầy sức sống của mình có thể kết thúc vào ngày hôm nay.
Mười phút đường về công ty bỗng trở nên dài đằng đẵng.
An Niệm Niệm nắm chặt điện thoại, run rẩy ngồi thu mình ở một góc ghế sau, chỉ mong có thể hạ thấp cảm giác tồn tại của mình xuống hết mức có thể.
Suốt dọc đường, Khuyết Trạc cũng không để ý đến cô.
Vừa đến công ty, An Niệm Niệm lập tức nhảy xuống xe mở cửa cho CEO, trước sau chạy theo, tận lực lấy lòng đến mức không còn gì để nói.
Khi Khuyết Trạc lên đến phòng họp tầng 38, mọi người đã có mặt đông đủ.
An Niệm Niệm cúi đầu đi theo sau anh, ngồi xuống vị trí bên cạnh, theo thói quen lấy sổ ghi chép ra chuẩn bị ghi lại những số liệu và nội dung trọng điểm.
Kết thúc cuộc họp đã hơn mười hai giờ.
Nhà hàng đã được đặt sẵn trong giờ nghỉ giữa cuộc họp.
An Niệm Niệm trở về văn phòng đặt bản ghi chép xuống rồi theo Khuyết Trạc vào phòng chờ.
Khuyết Trạc hiếm khi đích thân tiếp đón, trừ khi liên quan đến những quyết sách thương mại