Chương 3
bãi đỗ xe.
Trừ khi quá mệt, bình thường Khuyết Trạc thích tự lái xe hơn.
An Niệm Niệm thấy anh vào ghế lái, nghĩ một lát rồi vẫn cắn răng lên ghế phụ, đặt túi lên đùi, hai tay chồng lên túi, ngoan ngoãn như học sinh tiểu học trong lớp.
Khuyết Trạc không thèm nhìn cô lấy một cái đã trực tiếp lái xe ra khỏi bãi.
Lúc này An Niệm Niệm mới lén lấy điện thoại ra nhìn tin nhắn của Kỳ Tiểu Mạt.
Kỳ Tiểu Mạt Mẹ kiếp hôm qua tớ đương nhiên muốn ngăn cậu, nhưng cũng phải kéo nổi chứ Kỳ Tiểu Mạt Sau khi cậu mất trí nhớ tạm thời thì lì như con lừa, sống chết đòi gọi điện.
Tớ vất vả lắm mới kéo được cậu ngồi xuống sofa, cậu liền mò được điện thoại gọi cho Khuyết Trạc, vừa gọi còn vừa khóc, nói tớ không cho cậu gọi cho anh ấy.
An Niệm Niệm xấu hổ đến mức không đọc nổi thêm một chữ nào, trong đầu như bị oanh tạc ầm ầm.
Thoát về giao diện chính xong còn không quên tắt hẳn ứng dụng WeChat chạy nền, nhìn con đường phía trước mà lòng rối như tơ vò.
Hay là dứt khoát tìm chỗ nào đó đi tu cho xong.
Suốt dọc đường Khuyết Trạc đều không để ý đến cô, dường như thật sự chỉ tiện đường đưa cấp dưới đi một đoạn mà thôi.
An Niệm Niệm liếc nhìn góc nghiêng mạnh mẽ và sắc sảo của chủ tịch, nhất thời có chút hoảng hốt.
Tối qua cô thật sự ngủ cùng Khuyết tổng sao?
Cũng không trách An Niệm Niệm không dám tin, dù sao Khuyết Trạc trong giới nổi tiếng là người không gần nữ sắc.
Trong chuỗi DNA của anh dường như không tồn tại thứ gọi là thương hương tiếc ngọc với phụ nữ, chỉ có thủ đoạn sắt đá và tác phong quyết liệt.
Ví dụ như những buổi tiệc thương mại, doanh nhân khác hoặc là dẫn theo vợ con để tạo danh tiếng tốt, hoặc là mang theo bạn nữ xinh đẹp quyến rũ để thể hiện sức hút đàn ông, chỉ có mình Khuyết Trạc mỗi lần đều đi một mình, như sợ người ta không biết anh cô quạnh vậy.
Một cây cung sắt như thế, là loại bá vương như cô có thể trèo lên sao?
Nhà An Niệm Niệm cách công ty không quá xa, lái xe nửa tiếng là đến.
Dọc đường thông thoáng, ngay cả một đèn đỏ cũng không gặp.
Trước khi xuống xe cô lại ủ thêm ba mươi giây, do dự không biết có nên nói sơ qua chuyện tối qua hay không.
Trong ba mươi giây do dự đó, Khuyết Trạc đã mở miệng trước.
"Ngày mai có lịch trình gì?" Nhắc đến công việc, An Niệm Niệm lập tức không còn do dự, lấy sổ ghi chép trong túi ra xác nhận một lượt rồi gật đầu "Ngày mai lịch trình của anh khá dày, trước hết là bảy giờ sáng có một cuộc họp sớm, tôi đã đối chiếu danh sách tham dự và thông báo từng người rồi, xin anh yên tâm.
Lát nữa tôi sẽ gửi lịch trình tiếp theo vào WeChat cho anh." "Vậy sáng mai cô gọi điện cho tôi," Khuyết Trạc nói, "hai lần bảo mật." Là muốn cô gọi dậy sao?
An Niệm Niệm hiểu ý gật đầu, cất sổ đi rồi lấy bình giữ nhiệt ra vặn nắp uống một ngụm, giọng điệu thả lỏng hơn "Hóa ra anh cũng có lúc sợ ngủ quên." "Bình thường thì không." Giọng Khuyết Trạc vẫn rất nhạt, thậm chí không cho An Niệm Niệm thêm một ánh mắt dư thừa nào.
"Chỉ là tối qua gặp chút chuyện kéo dài đến năm giờ sáng, nên phải làm phiền cô." Ngụm nước thứ hai của An Niệm Niệm suýt nữa phun ra ngoài.
Mẹ nó, chẳng lẽ mình làm Khuyết tổng tới tận năm giờ sáng ?
Hôm nay tôi vẫn là tôi đúng giờ, mấy ngày nữa thì chưa chắc.
Đến