Chương 3
phạm vi buôn bán đến toàn thế giới, hiện tại tập đoàn \'Đàm thị\' đã chiếm vị trí số một Châu Á.
Vả lại nghe nói vị tổng giám đốc thần bí đứng đầu trong giới thương nghiệp này còn rất trẻ, tài năng xuất chúng không ai bằng, đến nay vẫn còn độc thân, quả là người đàn ông độc thân thuần chất đẳng cấp kim cương.
Sau một lúc lâu, Tiểu Nghệ mới hoàn hồn trở lại, cô nín thở hỏi Hạ Tử Du “Cậu vừa mới nói gì?
Cậu nói trưởng phòng Lâm muốn các cậu đến khách sạn tiếp đón tổng giám đốc với các sếp sao?” Hạ Tử Du gật nhẹ đầu “Ừ, tổng giám đốc rất ít khi đến đây, công ty đương nhiên phải sắp xếp vậy rồi ” Tiểu Nghệ mất mát bĩu môi “Thảo nào trưởng phòng Lâm gọi bốn người các cậu đi vào, nhan sắc như bọn mình, chỉ sợ ngay cả cơ hội gặp tổng giám đốc cũng không có ” Trưởng phòng Lâm đương nhiên là muốn cho tổng giám đốc gặp những nhân viên có tố chất cao nhất của công ty.
Hạ Tử Du phản đối “Tiểu Nghệ, cậu đừng nói vậy, mặc dù bọn mình được đón tiếp tổng giám đốc, nhưng cũng chỉ là một cuộc xã giao bình thường thôi, đây là công việc của chúng ta.” Tiểu Nghệ không đồng ý “Ai nói, anh ta là CEO của tập đoàn \'Đàm thị\' chúng ta đó, lỡ như trong buổi tiệc đó tổng giám đốc ngắm được người nào trong số các cậu, rồi lại cả đêm tận tình phóng túng, vậy.
.
.
.” Hạ Tử Du nhíu mày “Cậu nghĩ rằng mình và nhóm người phòng PR là hạng bán mình trong hộp đêm sao?” Hạ Tử Du vừa bước vào cửa chính biệt thự, dì Lưu người giúp việc đã thân thiện xách dép lê đi tới bên cạnh Hạ Tử Du, cung kính chào “Cô chủ ” Hạ Tử Du cười ngọt ngào “Cám ơn dì Lưu ” Bà Hạ bước ra tươi cười đón con gái, vui mừng thốt lên “Tử Du, con gái cưng của mẹ, mau để mẹ nhìn xem nào, hôm nay đi làm có mệt lắm không?” Hạ Tử Du đưa tay ôm bà Hạ, nhỏ nhẹ nói “Mẹ, con không mệt chút nào, bởi vì con rất yêu thích công việc này.” Bà Hạ cẩn thận ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp đơn thuần của Hạ Tử Du, không thấy có gì khác thường, lúc này mới yên lòng mà nở nụ cười “Con cứ không chịu nghe lời ba mẹ, cứ ngoan ngoãn ở nhà với ba mẹ không tốt sao?” Ông Hạ nhàn nhã nở nụ cười ấm áp nhìn hai mẹ con, giọng nói hoàn toàn không có vẻ nghiêm túc là chủ của một gia đình “Bà cũng đừng khuyên con ở nhà Tuy rằng nhà họ Hạ chúng ta không cần con cái phải ra ngoài làm việc, nhưng mà con nó đã trưởng thành, dù sao cũng phải giao thiệp với thế giới bên ngoài ” “Dạ, ba nói đúng đó ” Hạ Tử Du lại đưa tay ôm lấy ông, cười vô cùng xán lạn.
.
.
.
.
.
.
Một nhà ba người ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, bà Hạ thương xót hỏi thăm Hạ Tử Du “Tử Du, nếu như làm việc quá mệt thì đừng làm nữa, biết không?” Hạ Tử Du trấn an bà “Mẹ, con biết rồi, con sẽ không để mình quá mệt mỏi.” Bà Hạ từ tốn nói “Tử Du, mặc dù ba mẹ không phản đối công việc của con, nhưng con cũng phải bớt chút thời gian ở bên cạnh hai lão già này chứ.
.
.
.
.
.
Ngày mai ba mẹ phải tham dự một buổi dạ tiệc từ thiện, ba mẹ hy vọng con có thể tham dự buổi tiệc tối mai với ba mẹ.
Con cũng biết, con