Chương 14
Trong cuộc nói chuyện, trưởng phòng Lâm vô cùng lễ độ nói “A lô, chị Dư, tôi đã xử lý xong mọi chuyện rồi Về việc chuyển tôi đến tổng bộ nước Mỹ, chị có thể cho tôi câu trả lời chính xác hay không à?” Đối phương nói “Yên tâm đi, chuyện này tôi đã lo liệu xong rồi.
.
.
.
.
.” Trưởng phòng Lâm liền tươi cười rạng rỡ “Vậy thì cám ơn chị Dư.
.
.
.
.
.
Đúng rồi, phòng PR chúng ta có nhiều cô gái xinh đẹp, mà tại sao chị Dư cứ nhất định chọn Hạ Tử Du?” Đối phương dường như không vui “Sao vậy, chuyện này có gì đáng giá để cô tò mò sao?” Trưởng phòng Lâm lập tức cười nịnh nói “Dĩ nhiên tôi không có gì tò mò, tôi chỉ cảm thấy cô bé Hạ Tử Du này có lẽ không nghe lời lắm, tôi sợ sẽ gây ra phiền phức cho tổng giám đốc ” Đối phương bình tĩnh nói “Chuyện này thì cô không cần phải xen vào, cô cứ chuẩn bị đi Mỹ làm quản lý phòng PR của mình đi ” Từ khách sạn trở về nhà, Hạ Tử Du liền dùng nước lạnh rửa sạch lại khắp người, vậy mà dường như hơi thở nam tính thuộc về Đàm Dịch Khiêm cũng không thể nào gội rửa được, vẫn luôn nhắc nhở cô mọi chuyện đã xảy ra tối hôm qua.
“Khốn kiếp.
.
.
.
.
.” Hạ Tử Du không còn nhớ rõ mình đã mắng bao nhiêu lần cái chữ này, thế nhưng cũng khó có thể gạt bỏ uất ức và phẫn hận tận đáy lòng cô.
Lúc này, bên ngoài phòng Hạ Tử Du mơ hồ vang lên tiếng của bà Hạ “Tử Du à, mẹ nghe người giúp việc nói con vừa về nhà liền trốn vào trong phòng, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?” Hạ Tử Du vọng qua tấm kính thủy tinh trong phòng tắm trả lời bà “Mẹ, con không sao.
.
.
.
.
.” Bà Hạ vẫn không yên lòng nói “Con mở cửa phòng ra để mẹ vào xem.
.
.
.
.
.” Hạ Tử Du mau lẹ lau khô nước đọng trên người, hoảng hốt thay vội một bộ quần áo cổ cao đã chuẩn bị sẵn, ngay sau đó làm như không có chuyện gì mở cửa phòng ra, cười gọi “Mẹ ” Bà Hạ nhìn thấy dáng vẻ trong sạch mát mẻ sau khi tắm rửa xong của Hạ Tử Du, không khỏi nghi ngờ “Mẹ nghe người giúp việc nói tối qua con không về, sáng nay lại về nhà với dáng vẻ mệt mỏi, có phải tối qua làm việc suốt đêm không?” Người nhà họ Hạ không biết phạm vi công việc của Hạ Tử Du, cũng chưa từng hỏi Hạ Tử Du, bởi vì họ tin tưởng Hạ Tử Du, cũng hiểu rõ Hạ Tử Du làm việc rất có chừng mực.
Hạ thể vẫn âm ỉ đau đớn, rõ ràng nhắc nhở Hạ Tử Du tất cả những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.
.
.
.
.
.
Mặc dù trong lòng trăm điều khó chịu và oan ức, nhưng Hạ Tử Du vẫn cố làm ra vẻ thoải mái mà đáp lại bà Hạ “Dạ, tối hôm qua tất cả nhân viên trong công ty đều tăng ca suốt đêm, nên con hơi mệt.
.
.
.
.
.” “Nếu thấy mệt, vậy thì đừng làm nữa.
.
.
.
.
.” Bà Hạ vốn định muốn khuyên Hạ Tử Du đừng đi làm nữa, nhưng chợt thấy Hạ Tử Du mặc áo cổ cao liền nói “Đúng rồi, bây giờ trời rất nóng, sao con lại mặc kiểu áo cổ cao như thế?” Hạ Tử Du vội nắm chặt cổ áo trước, lúng túng vặn vặn tay trước cổ áo, vội vàng qua loa giải thích “Con rất thích bộ đồ này,