Chương 9
dính dáng gì đến ông chú đó nữa thì không nên đào sâu chuyện này làm gì.
Bạch An Huy thấy cô không tin thì nghiêm túc giải thích: “Chú Thanh là người rất rõ ràng, trong thời gian đang hẹn hò với ai đó, tuyệt đối sẽ không tán tỉnh người thứ hai.
Sau khi chia tay xong chú ấy mới bắt đầu một mối quan hệ mới.” Chương Nhiên cầm cốc cà phê lên uống một ngụm, thản nhiên buông ra một câu: “Tùy tiện trong tình cảm chính là biểu hiện của một người đàn ông lăng nhăng.” Rõ ràng Bạch Tri Thanh chỉ đang chơi bời và không hề yêu những người đã từng hẹn hò với anh.
Bọn họ đáp ứng nhu cầu của nhau như một loại giao dịch vậy.
Xem ra cách nhìn của Bạch An Huy giống với chú hắn, như vậy cô không cần phải tiếp tục nói chuyện với hắn làm gì nữa.
“Rất vui được gặp anh, tôi còn có việc nên về trước đây.” “Em về công ty à?
Hay là về nhà?
Để anh đi cùng em.” Bạch An Huy liếc nhìn cô, dường như không mấy để bụng chuyện cô bình phẩm về chú hắn.
Ánh mắt thèm muốn của tên này quá mức lộ liễu khiến Chương Nhiên không vui chau mày, cô đáp qua loa: “Công ty.” Không chờ Bạch An Huy đuổi theo, cô nhanh chân rời khỏi quán cà phê.
Lúc ra đến đường lớn, cô quay đầu kiểm tra thử, thấy hắn không đuổi theo mới an tâm thở phào một hơi.
Nhà họ Bạch chẳng biết nuôi dưỡng con cháu kiểu gì, sao lại xuất hiện nhiều “sói tình” như vậy, thật thiếu tôn trọng cảm xúc của người khác.
Nâng mắt nhìn công ty An Đạt ở đối diện, tâm trạng Chương Nhiên bỗng trở nên phức tạp, cứ thế đứng thẫn thờ tại chỗ hồi lâu.
Trong đầu cô bất chợt hiện lên dáng vẻ thất vọng của Bạch Tri Thanh khi bị cô từ chối: “Tôi sẽ không làm phiền em nữa.” Giọng anh văng vẳng bên tai, còn cả khuôn mặt đượm buồn khi đó cũng xuất hiện làm Chương Nhiên cảm thấy bực bội.
Cô đưa tay xoa trán, lẩm bẩm: “Đừng nghĩ về người đàn ông đó nữa, Chương Nhiên, đừng nghĩ nữa!” Đúng lúc này, trong túi xách truyền đến tiếng chuông ting ting.
Là tin nhắn từ bố cô.
[An Huy vừa gọi điện thoại cho bố, thằng bé thích con lắm.] Thích cô?
Chương Nhiên bật cười thành tiếng: “Chú cháu một nhà, giống nhau thật.” Cô không muốn dính dáng gì đến nhà họ Bạch cả, cho dù chỉ một chút cũng không.
Nhưng bố cô hình như rất quan tâm vấn đề hôn ước giữa hai nhà.
Ông chính là người như vậy, quan trọng mặt mũi của bản thân còn hơn tất cả.
Cô vẫn còn nhớ năm đó khi còn học cấp ba, bởi vì cô đánh nhau với bạn học nam mà bố nhất quyết chuyển trường cho cô, cũng không hỏi xem ai đúng ai sai.
Ông nói: “Bố không cần biết con đánh nhau vì lý do gì, dù sao người ngoài cũng chỉ biết con gái bố xô xát với bạn học.” Chương Nhiên hiểu rằng ông làm cục trưởng cục cảnh sát nên nhất cử nhất động đều bị vô số người dòm ngó, nhưng cô vẫn thấy đau lòng vì bố chẳng màng đến cảm nhận của cô.
Cúi đầu nhìn di động, tяên màn hình lại hiển thị thêm tin nhắn: [Bố cảm thấy nhà họ Bạch khá tốt, con nhớ giữ liên lạc với An Huy, từ từ tìm hiểu.] Chương Nhiên soạn một tin nhắn khá dài, muốn từ chối chuyện này nhưng cuối cùng cô lại xóa đi hết, chỉ để lại một chữ: [Vâng.] [Dạo gần đây bố hơi bận, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho bố.] [Con biết rồi ạ.] Chương Nhiên tắt điện thoại, sau đó trở về phòng làm việc.
Thực tập sinh bình thường không