Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

nơi nào, nước đến cổ rồi, bây giờ nhảy làm sao kịp nữa?
Được rồi, khhông quan trọng sản nghiệp của ai, chỉ cần cô hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình thôi.
Chủ tịch với nhân viên thực tập thì có bao nhiêu cơ hội để chạm mặt chứ?
Chương Nhiên nghĩ vậy, liền lấy lại tinh thần, cùng Lâm Khuyên đi vào công ty chào hỏi quản lý của mình.
Vì là người mới nên cô hơi luống cuống, đàn anh thấy cô như vậy liền tốt bụng an ủi: “Đừng sợ, công việc nào cũng phải có khởi đầu mà.
Lát nữa anh mời em đi uống cà phê được không?” “Em cảm ơn.
Sao em để tiền bối mời được chứ, để em mời anh!” Chương Nhiên cười gượng rồi dò hỏi: “Bình thường anh có gặp được cấp tяên trong nhà ăn công ty không ạ?” “Đương nhiên là không rồi, em hỏi cái này làm gì?” “Em chỉ tò mò thôi.” Không gặp thì tốt.
Chương Nhiên tự nhủ bản thân cũng đâu làm gì sai, chẳng qua chỉ từ chối Bạch Tri Thanh mà thôi.
Cho dù chạm mặt, cứ giả vờ không quen biết là được.
====================================================================== “Chủ tịch của chúng ta U40 mà phong độ thật đấy.” Luận vẻ ngoài, Bạch Tri Thanh thật sự là một người đàn ông thu hút.
Nhưng ai mà chẳng biết chú ta ăn chơi có tiếng chứ?
“Đừng mơ mộng nữa, Khuyên, chúng ta đến đây làm việc, không phải đi tán trai.” “Nếu có thể gặp được chú ấy một lần thì tốt, biết đâu tớ sẽ có cơ hội trở thành bà chủ công ty này!” Nhìn cô bạn đang chắp tay cầu nguyện với trời ở bên cạnh, Chương Nhiên bất lực lắc đầu.
Nói không nghe, bây giờ cô nàng đã hoàn toàn chìm đắm vào ảo tưởng về bộ phim tình yêu của chủ tịch và cô gái nghèo rồi.
Sau một ngày chăm chỉ học hỏi, Chương Nhiên tan làm mà không chạm mặt Bạch Tri Thanh lần nào.
Lúc ngồi tяên xe buýt, cô nhận được cuộc gọi từ bố, ông bảo rằng có chuyện quan trọng nên sẽ về ăn cơm tối với cô để tiện bàn bạc.
Người quanh năm bôn ba bên ngoài như ông ấy hiếm khi ở nhà, không biết là chuyện gì?
… Tối đến, Chương Nhiên tự tay nấu một bàn ăn đơn giản gồm những món bố thích, tâm trạng vui vẻ ngồi chờ.
Chương Thái Hòa về sớm như đã hứa, còn mang theo bánh ngọt và nho xanh mà cô thích ăn nhất.
“Bố về rồi ạ?” “Ừ.” Ông gật đầu rồi đưa túi đồ cho cô mà không nói thêm lời nào, ngày thường ông cũng như vậy, nghiêm khắc và khô khan, ít khi thể hiện tình cảm.
Tuy vậy, Chương Nhiên biết ông rất quan tâm mình, cô thích gì ông đều nhớ.
Hai cha con ngồi xuống ăn cơm, thảo luận đôi ba câu về cuộc sống, rồi Chương Thái Hòa bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào con gái.
“Chương Nhiên.” “Dạ?” “Hôm nay bố có gặp một người bạn cũ.” Chương Thái Hòa hắng giọng, chần chừ một lát rồi tiếp: “Trước kia bố và ông ấy từng hứa rằng sau này sẽ trở thành sui gia.” Bàn tay đang cầm đũa của Chương Nhiên cứng đờ, miếng t̸h̵ιt̸ đang đưa lên miệng rơi vào trong bát.
Cô có dự cảm xấu.
Đúng như Chương Nhiên nghĩ, ngay sau đó, Chương Thái Hòa nói: “Bố gần như quên mất con và con trai nhà ông ấy có hôn ước.” “Hôn ước gì cơ?” Đầu óc Chương Nhiên oong oong, cô khó hiểu nhìn bố: “Thời đại nào rồi còn hứa hôn hả bố?
Con mới 20 tuổi!” “20 tuổi mà chưa từng yêu đương với ai, bố cũng lo chứ.” Chương Thái Hòa thở dài.
Ông chỉ có một mình Chương Nhiên, mà từ nhỏ cô đã thích học võ, còn rất giỏi nữa.
6 tuổi bắt đầu học, 12 tuổi lên đai đen, tính tình cũng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡