Chương 15
chút khó chịu.
Tuy rằng xinh đẹp quyến rũ nhưng tính tình Chương Nhiên chẳng giống một cô gái chút nào, không dịu dàng càng không hiểu chuyện.
Ở trước mặt cô ta, vì muốn thể hiện bản thân là người tốt mà hắn luôn phải hạ mình, cảm giác như một tên hèn vậy!
Hơn nữa hắn cũng đã cho thám tử điều tra thêm về nhà họ Chương, phát hiện quả thật như Chương Nhiên nói, Chương Thái Hòa trước nay chưa từng nhận hối lộ, tài sản trong nhà rõ ràng chẳng có bao nhiêu.
Vậy nên, hắn lập tức đổi mục tiêu.
… Sáng thứ hai, Bạch An Huy nghỉ làm với lý do bị bệnh.
Chương Thái Hòa biết tin liền gọi điện thoại cho Chương Nhiên, bảo cô mua một túi quà và mang thuốc sang nhà hắn.
Tên đó có chết cũng đâu liên quan gì đến cô, sao bố cứ phải quan tâm làm gì?
Dưới sự ép buộc, Chương Nhiên cáu kỉnh bắt xe đến địa chỉ mà bố đã đưa.
Bạch An Huy ở tầng 10 trong một căn chung cư nằm ngay giữa trung tâm thành phố với hai mặt tiền, quả thật là nhà họ Bạch không thiếu chút tài sản này.
Bọn họ chuyên về bất động sản, mua bán nhà đất mà.
Quản lý đã nhận được tin từ ông chủ lớn - cha của Bạch An Huy nên vừa thấy cô liền niềm nở chào đón, đưa cô vào thang máy, còn nói: “Đây là thẻ phòng, cô chủ nhỏ cứ tự nhiên.” Chương Nhiên sượng trân nhìn người kia, mọi người đều nghĩ cô là vị hôn thê của Bạch An Huy nên có vẻ nhiệt tình thật đấy, còn đưa chìa khóa cho cô.
Lên đến nơi, Chương Nhiên ấn chuông cửa hai lần mà không thấy có phản ứng gì liền nhíu mày.
Hắn bệnh nặng thế à?
Cô do dự một lát, cuối cùng dùng thẻ phòng để mở cửa vào trong.
Bước chân Chương Nhiên chậm dần rồi dừng hẳn khi nghe thấy những âm thanh яên rỉ của… phụ nữ.
Cô đã biết Bạch An Huy cùng người khác qua lại khi có hôn ước với mình, nhưng không nghĩ họ vô liêm sỉ đến mức này!
Ban ngày ban mặt!
Hắn dám nhắn tin nói dối với bố cô là hôm nay hắn bệnh sao?
Bệnh tin*h trù*ng lên não à?
Chương Nhiên không kìm được cơn giận, cô thả túi thức ăn và thuốc lên bàn, đi tới trực tiếp đá cửa.
“Bạch An Huy, anh đang làm gì thế hả?” Nghe thấy giọng cô, hai người đang điên cuồng vận động bị giật mình.
Cô gái hét lên một tiếng chói tai rồi đẩy mạnh người tяên thân xuống, kéo chăn che kín đầu.
Bạch An Huy lảo đảo suýt chút ngã, hắn cáu gắt quát lên: “Sao cô vào được đây hả?” “Bố anh cho phép đấy.” Chương Nhiên giơ thẻ phòng của quản lý lên, sắc mặt tối lại: “Tôi đã biết ngay từ đầu anh chẳng phải loại tốt đẹp gì mà.” Ban đầu cô đã kịch liệt phản đối chuyện thực hiện hôn ước, bố thì ngại mặt mũi nên muốn cô tìm hiểu hắn, kết quả hay rồi, chưa gì đã bị hắn cắm sừng.
Dù cô ghét hắn thật, nhưng người lớn hai bên đều biết chuyện họ hứa hôn.
Bạch An Huy làm trò này khác gì đánh vào mặt bố cô một cái?
Bạch An Huy vội vàng mặc quần áo vào, sau đó đi ra đóng cửa, che đi cảnh tượng và mùi vị ɖa^ʍ đãng bên trong.
Hắn khó chịu chau mày: “Đi ra ngoài!” Chương Nhiên nheo mắt nhìn hắn: “Anh làm sai còn dám lớn tiếng với tôi à?” Bạch An Huy cười lạnh: “Thời gian này tôi chân thành thế nào mọi người đều thấy.
Cô là người bảo tôi phiền, giờ tỏ vẻ nạn nhân cái gì?” “Chân chó thì đúng hơn.” Chương Nhiên cố gắng kiềm chế cơn giận trong lòng.
“Tôi không thích anh.
Nhưng