Chương 11
mình rồi nói: “Mấy đứa muốn có kết quả tốt trong kỳ thực tập thì phải biết những quy tắc ngầm ở đây chứ?
Thứ nhất…” “Chị Tú.” Chương Nhiên không định nghe cô ta lải nhải: “Chị biết bố em là ai không?” “Hả?
Sao cơ?” Mặt Trương Cẩm Tú nghệt ra, không hiểu tại sao cô nói lời này.
Mọi người xung quanh cũng đồng thời dỏng lỗ tai lên, rất hiếu kỳ thân phận của Chương Nhiên.
Nhân viên nào đó nhỏ giọng thảo luận: “Chẳng lẽ là con cháu của chủ tịch hay gì?
Gần đây rất thịnh hành cái kiểu tiểu thư giả làm thực tập sinh đó.” “Trời, thật hả?” “Xu hướng bây giờ mà.” Chương Nhiên hất lọn tóc dài ra sau vai, liếc Trương Cẩm Tú một cái: “Bố em là cục trưởng cục cảnh sát, chủ tịch công ty An Đạt gặp ông ấy còn phải nể nang đấy.” Đại khái ý cô muốn nói là: “Bố tôi làm quan to, so quan hệ thì tôi đếch sợ ai hết, không muốn chết thì đừng động vào tôi.” Chương Nhiên rất đơn giản, sống ở đời, có chỗ dựa thì cứ việc dựa.
Muốn dùng quan hệ chèn ép cô?
Vậy cũng phải xem có tư cách hay không.
Phòng làm việc bỗng chốc trở nên an tĩnh như chết.
====================================================================== Biết thân phận của Chương Nhiên xong, sắc mặt Trương Cẩm Tú xám xịt như màu gan heo.
“Bố cô… là cục trưởng cục cục cảnh sát?” “Ừm, chị có cần tôi gọi cho ông ấy xác nhận không?” Chương Nhiên mỉm cười.
Công ty lớn như An Đạt đương nhiên sẽ xuất hiện mấy vị tiểu thư giả vờ làm dân thường đến đây thực tập cho vui hoặc trải nghiệm gì gì đó, nhưng chỉ cần nhìn đồ hiệu tяên người họ và cách ăn uống, cư xử thường ngày thì sẽ biết ngay nhà giàu.
Trương Cẩm Tú chưa từng nghĩ cành vàng lá ngọc như Chương Nhiên đây lại ăn mặc bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn.
Áo sơ mi trắng, chân váy đen, túi xách, giày cao gót, thứ nào cũng là hàng bình dân!
Trương Cẩm Tú xấu hổ không biết làm sao: “Thế, thế tiền cà phê… chị sẽ tự lo.” Thấy cô ta lắp bắp, Chương Nhiên hài lòng đáp: “Chị tốt bụng với hào phóng thật đó.
Vậy, kết quả thực tập của bọn em trông chờ vào chị nhé.” Trương Cẩm Tú nhìn thấy ánh mắt đầy thâm ý của cô thì lập tức thay đổi thái độ, hòa nhã nói: “Chị biết rồi, em cứ yên tâm.” Trước những tiếng xì xầm bàn tán xung quanh, Chương Nhiên kéo tay Lâm Khuyên đi thẳng ra ngoài, để lại một bóng lưng kiêu ngạo mà thẳng tắp.
Lâm Khuyên ôm chặt cánh tay Chương Nhiên cười khoái chí: “He he, quá đã.
Tớ còn tưởng cậu sẽ tự lực cánh sinh không cần dựa vào người khác chứ.” “Nếu tự bơi trong cái môi trường văn phòng này thì đau đầu lắm.” Có một người bố giỏi thì phải mượn hơi chứ!
Kể từ ngày hôm đó, cuộc sống làm nhân viên thực tập của Chương Nhiên và Lâm Khuyên suôn sẻ hơn hẳn.
Không có những công việc vô nghĩa như dọn dẹp văn phòng, đi mua bánh trái, lấy hàng online cho “ma cũ”...
Nhưng mà, Chương Nhiên vẫn khó tránh khỏi bị làm phiền bởi “vị hôn phu”.
Cô đang sắp xếp tài liệu, bên ngoài truyền tới giọng của Trương Cẩm Tú: “Chương Nhiên, phó giám đốc tìm em.” Ánh mắt cô ta trở nên thân thiện hơn hẳn, đặc biệt khi Bạch An Huy cứ như âm hồn bất tán mà lởn vởn quanh Chương Nhiên.
Lâm Khuyên hiểu lầm mối quan hệ của họ, cười hì hì nói: “Chà chà, tuần này đã là lần thứ ba An Huy ta tìm cậu rồi nha.” “Đừng tưởng tượng linh tinh.” “Rõ ràng quá mà, trời ạ, trai tài gái sắc.” Lâm Khuyên mạnh miệng trêu ghẹo, sau