Chương 11
Sơn sẽ đại diện cho điều gì, nhưng tại sao cậu vẫn tiếp cận cậu ta?" “Đại diện cho những gì xảy ra trong giấc mộng của cậu đều là sự thật." Cố Chi Hành duỗi chân đá văng hòn đá nhỏ.
Chu Như Diệu thở dài một hơi, gãi đầu tóc rối tung, trong đôi mắt đen tràn đầy nghiêm túc “Tôi đã nói rất nhiều lần, sự xuất hiện của Lý Hàn Sơn là khởi đầu cho sự đấu đá tranh giành vai nam chính trong tiểu thuyết giữa cậu và cậu ta.
Đến lúc đó, vô số nữ chính xuất hiện, chỉ vì thích cùng một người, cậu và cậu ta sẽ đấu đá một người sống một người chết Cậu còn không biết đường mà né xa ra chút?” Mưa rào mùa hè luôn đến bất chợt, không trung một mảnh âm trầm, bọt nước li ti thấm ướt sàn nhà.
Hai người đứng trước mái hiên cổng trường lặng nhìn màn mưa.
Chu Như Diệu giọng nói hơi trầm “Tôi đã mơ thấy rất nhiều lần, cậu không hề có kết cục tốt đẹp trong tiểu thuyết đó đâụ" Cố Chi Hành ngẩng đầu nhìn hạt mưa li ti, lấy ra chiếc dù từ trong cặp sách.
Cô bung dù, nháy mắt chiếc dù phồng to tạo cảm giác thật an toàn.
Bỗng dưng, nó quắn quéo lại, gãy thành từng đoạn, rách thành từng mảnh.
Chu Như Diệu quay đầu nhìn về phía cô, “A Hành, tôi không nghĩ…” Cố Chi Hành ngắt lời cậu, “Cậu xem cái này đi.” Chu Như Diệu nhìn xem.
Cố Chi Hành nghiêm chỉnh đưa chiếc dù ra trước mặt Chu Như Diệu rồi hẩy hẩy vài cái, nói "Tôi làm rách nó rồi này." Chu Như Diệu “…” Cố Chi Hành nói mà mặt tỉnh bơ rồi nhìn chăm chằm Chu Như Diệụ Chu Như Diệu ngẩn người vài dây, khóe miệng cong lên, rất phối hợp mà cười ha hả.
Cố Chi Hành rất có cảm giác thành tựu liền gật đầu, cảm thấy tự hào vì sự hài hước của chính mình.
Giây tiếp theo, Chu Như Diệu nhanh chóng dừng tiếng cười, tiếp tục nghiêm mặt nói “Cậu phải cẩn thận, nhỡ đâu cậu ta cố tình tiếp cận những cô gái của cậu…" "Hình như dù của cậu hỏng rồi, không cần ngại cứ dùng dù của tôi đi." Giọng nói vừa mang theo phần sợ hãi vừa có hơi chào mời hứng khởi.
Cố Chi Hành và Chu Như Diệu nhìn thấy một nữ sinh dáng người nhỏ nhắn đứng phía sau hai người họ, môi đỏ mím chặt, đôi mắt đen, bàn tay cầm dù run run nhẹ.
Cô nhìn Cố Chi Hành, con ngươi cũng khẽ rung động.
Cố Chi Hành nhìn cô vài giây, đưa chiếc dù của mình đến trước mặt cô gái rồi mở ra thu lại cho cô thấy.
Cô Chi Diệu nói “Dù của tôi tan thành từng mảnh rồi.” Chu Như Diệu “…” Nữ sinh sửng sốt một hồi lâu, nhìn Cố Chi Hành, nhịn không được mà cúi đầu khẽ cười một cái.
Nụ cười này càng khiến vẻ thẹn thùng, nhát gan của cô hiện lên rõ ràng, làm người ta phải thương tiếc.
Cô khẽ giọng nói “Nhà tôi cách trường học rất gần, tôi đi về trước đây.
Dù này cho cậu dùng, cậu nhớ trả lại cho tôi.” Nữ sinh nhét chiếc dù đang cầm trong tay mình vào tay Cố Chi Hành, cô chạy được hai ba bước lại quay đầu lại, nhẹ nhàng cười với Cố Chi Hành.
Cố Chi Hành nheo mắt nhìn theo cô, âm cuối hơi lên giọng “Cảm ơn ” Ánh mắt nữ sinh lấp lánh, sắc mặt đỏ lên, cô lại quay đầu tiếp tục chạy đi.
Trong cơn mưa mùa hạ này, bóng lưng cô hiện lên vẻ mảnh mai, xinh xắn và nhỏ bé như thế, chỉ có làn váy đang đón gió nhẹ nhàng bay hất lên.
Chu Như