dương...
Trán Hạ Hàn Thanh giật giật.
Một cảm giác bất lực to lớn ập đến.
Lần này, anh cảm thấy rõ ràng Hứa Tinh Nhiễm đã thoát khỏi sự khống chế, trở nên khác biệt.
Anh có cảm giác đã không thể nắm bắt được cô nữa.
Mà trước đó, luôn luôn là Hứa Tinh Nhiễm liều mạng níu giữ anh.
Nhưng mấy ngày nay, anh cảm nhận được sự phản kháng và bài xích rõ ràng của Hứa Tinh Nhiễm đối với anh.
Ánh mắt lạnh lùng, thái độ vô tình, lời nói cũng mang theo gai nhọn.
Khiến anh có cảm giác, cô không còn yêu anh nữa.
Đột nhiên anh ôm ngực.
Trong lòng có một cảm giác hụt hẫng to lớn, như rơi từ trên cao xuống...
Hạ Hàn Thanh không hiểu, chẳng qua chỉ là một tiệc đính hôn, thật sự khiến cô để tâm đến vậy sao?
Lúc Hứa Tinh Nhiễm tỉnh lại thì đã nằm trong căn biệt thự mà cô từng ở bảy năm.
Dì Trần thấy cô tỉnh, vô cùng xót xa.
“Nhiễm Nhiễm, mau lên, uống hết bát cháo này đi, bồi bổ cơ thể.” Trời mới biết, dì Trần đã mừng rỡ biết bao khi thấy Hứa Tinh Nhiễm được Hạ Hàn Thanh bế về.
Mặc dù sau khi Hứa Tinh Nhiễm về Tương Thành đã dùng điện thoại mới nhắn tin báo bình an cho bà ấy.
Bà ấy vẫn lo lắng cho Hứa Tinh Nhiễm.
Dù sao đối với một người phụ nữ, tiệc đính hôn rất quan trọng, cô lại còn yêu Hạ Hàn Thanh say đắm như vậy bao nhiêu năm.
Cùng là phụ nữ, bà ấy có thể hiểu được cảm giác tuyệt vọng khi giấc mộng tan vỡ trong phút chốc.
Vậy mà, cậu Hạ lại chẳng coi ra gì.
Hứa Tinh Nhiễm nhắn tin nói không sao, bà ấy không thể tự nhủ là không sao được.
Chỉ sợ cô nghĩ quẩn.
Bây giờ người đã về, ở ngay trước mắt bà ấy, bà ấy yên tâm hơn nhiềụ Từ lúc Hứa Tinh Nhiễm đến Đế Đô, bà ấy đã nhìn cô lớn lên, thật sự là một cô gái tốt bụng hết lòng.
Tiếc là, cậu Hạ không biết trân trọng Hứa Tinh Nhiễm hao tổn khí huyết, đúng là cần bồi bổ.
Miệng quạ đen của cô không phải là không thể nguyền rủa Hạ Hàn Thanh.
Mà là nguyền rủa anh thì cần phải trả giá.
Ngay cả khi bây giờ cô đã không còn yêu Hạ Hàn Thanh nhiều như trước nữa.
Thậm chí có thể nói là không còn yêụ Người đã từng yêu cũng không thể nguyền rủa.
Hứa Tinh Nhiễm uống ừng ực hết bát cháo.
Đặt bát xuống, cô cười ngọt ngào với dì Trần.
“Cảm ơn dì Trần, vất vả cho dì rồi ” Dì Trần xót xa đến mức tim gần như tan nát.
Trải qua chuyện lớn như vậy mà cô vẫn còn cười được.
Dì Trần dịu dàng nói “Cháu cứ nghỉ ngơi cho khỏe, bồi bổ cơ thể đi, không có gì quan trọng bằng sức khỏe của mình đâụ” Hứa Tinh Nhiễm gật đầụ Đương nhiên cô phải dưỡng sức khỏe thật tốt.
Bởi vì tiếp theo, cô còn một trận chiến khó khăn phải đánh.
Cô đã nghĩ thông suốt rồi.
Lúc cô đến Đế Đô hoàn toàn trong sạch, không thể mang danh tiếng nát bét mà đi được.
Nếu mọi người đều cho rằng chuyện bỏ thuốc năm đó là cô làm.
Cô phải lôi kẻ bỏ thuốc thật sự ra ánh sáng.
Lúc đó phòng bao chỉ có bấy nhiêu người.
Người cũng chỉ có từng đó.
Kẻ bỏ thuốc hãm hại cô cũng chỉ có vài người.
Cô cẩn thận nhớ lại.
Xác định mục tiêu là ba người.
Lúc Lục Quyện đến phòng bao, Hạ Hàn Thanh đang liên tục nốc rượụ Lục Quyện là người thừa kế của nhà họ Lục, có quan hệ lâu đời với nhà họ Hạ, cũng là bạn bè nhiều năm với Hạ Hàn Thanh.