Chương 5
bị những cảm giác khác che lấp bớt đi một chút, nỗi sợ tử vong của Thẩm Niệm Niệm mới hòa tan theo, trong lòng lại dâng lên một tầng sợ hãi khác.
Đầu lưỡi cô mềm nhũn vô lực, không nói rõ từng chữ: "Không muốn…" Thẩm Niệm Niệm mới mười bảy tuổi, bình thường nói chuyện với bạn học nam đều đỏ mặt, huống chi phát sinh hành vi thân thiết với anh trai mình như vậy, cô thậm chí vì khoái cảm vi diệu mà cảm thấy xấu hổ vạn phần, tín ngưỡng nhân sinh thiếu chút nữa sụp đổ.
Cô phun ra hơi thở yếu ớt: "Anh trai, em có thể… Giúp anh 𝓁ϊếʍ...Đừng mà…" Thẩm Phù Bạch đã đắm chìm trong mùi thơm không thể tự kiềm chế, căn bản khuyên không được, xúc tu vừa duỗi ra, vọt tới trong nội y của cô, cọ qua nhũ tiêm mềm mại chưa từng có người xâm lược.
Thân thể Thẩm Niệm Niệm run lên, bụng dưới dâng lên cảm giác sảng khoái xa lạ, dù cô hết sức muốn cự tuyệt nhưng tất cả đều biến thành tiếng thở dốc.
Thẩm Phù Bạch hai tay nắm chặt, dường như so với em gái lại càng khó nhịn, cuốn cô gái nhỏ đến trước mặt mình, nhìn khuôn mặt tinh xảo dưới khoảng cách gần.
Vừa rồi còn bị dọa đến mức trắng bệch, lúc này lại in một vệt màu hồng phấn nho nhỏ, hắn lại dùng xúc tu cọ qua, hơi thở Thẩm Niệm Niệm cũng nóng rực vài phần.
"Cầu xin anh… Ưm…" Cảm giác rất kỳ quái, Thẩm Niệm Niệm chống đỡ không nổi, cũng vô lực giãy dụa.
Nhưng là nơi đó của cô, rất mềm, mềm đến mức Thẩm Phù Bạch nhịn không được muốn dùng xúc tu bao bọc bên trong, điên cuồng dùng giác hút cảm thụ thân thể của cô.
Nơi đó, mùi vị khẳng định rất ngon.
Xúc tu của Thẩm Phù Bạch say mê mút mát tяên ngực Thẩm Niệm Niệm, cọ xát tìm được chỗ nhô lên, nhắm ngay phía tяên siết chặt giác hút.
"Á ưm…" Khoái cảm so với vừa rồi càng mãnh liệt hơn, xúc tu tяên giác hút như mang theo điện, từ nhũ tiêm xuyên thấu đến chỗ sâu trong thân thể Thẩm Niệm Niệm, thẳng đến tận tâm can cũng cảm thấy ngứa ngáy.
Vừa rồi cổ cô bị giác hút kích thích quá nhiều, cho nên cảm giác phân tán, không rõ là thứ gì, nhưng lúc này đầu √υ" mẫn cảm như vậy, Thẩm Niệm Niệm trong nháy mắt nổi da gà.
"Tяên người anh trai, vì sao lại có nhiều cái miệng giống nhau như vậy?" Giác hút co rụt lại, giống như đang ăn 𝓁ϊếʍ núm √υ" của cô, còn ăn rất ngon lành.
Thân thể Thẩm Niệm Niệm không ngừng co rút: "Ưm… ưm...
đừng hút nữa...
hu hu…" Ánh mắt cô đỏ lên, nước mắt theo gò má chảy xuống, tí tách rớt tяên xúc tu của Thẩm Phù Bạch.
Giữa hai anh em như có cảm ứng vô hình, Thẩm Phù Bạch cảm nhận được nỗi khổ sở của cô, cũng bất giác khó chịu theo.
Tình cảm của nhân loại thật sự là kỳ quái, mẹ của hắn có thể vứt bỏ hắn chạy về biển rộng, dù là một chút cũng không lưu luyến, cứ như vậy chặt đứt tình nghĩa mẹ con, nhưng nhân loại có cùng huyết thống này lại dễ dàng làm cho người ta sinh ra sự ràng buộc, Trầm Phù Bạch trong lòng dâng lên một trận phiền não.
Vốn nên phát tiết thật tốt, lại cảm nhận được tâm tình thất kinh của Thẩm Niệm Niệm.
Thẩm Phù Bạch đành phải mềm giọng dỗ dành: "Không giết em, cho anh cọ sữa là được rồi." Sự xúc động đã làm lộ ra bản chất thô lỗ của động vật, một đứa trẻ ở tuổi này vốn không nên nói những lời như vậy.
Thẩm Niệm Niệm vừa sợ vừa kinh, nhìn thấy anh trai nhẹ giọng dỗ dành, cho rằng có chỗ thương