Tiết Nghi hoang mang lắc đầu nói “Không có… muội không có.”
Nhưng cô nương váy đỏ vẫn dùng đôi mắt tức giận nhìn nàng.
Tiết Nghi không biết mình đã làm gì sai mà hôm nay có nhiều người dùng ánh mắt như vậy nhìn mình, hai tay cô bé nắm lấy vạt áo trên người, gục đầu xuống.
“Có chuyện gì vậy?”
Bỗng nhiên có một giọng nói vô cảm vang lên.
Mọi người cùng nhau quay đầu về phía sau thì thấy một thiếu niên mặc áo bào màu xanh đen, đội phát quang hình rồng uy nghiêm ở trên đỉnh đầu đi đến.
Đó là thái tử cung Dật, năm nay hắn đã được mười bốn tuổi.
“Huynh trưởng.”
Nhị công chúa chạy tới, thiếu niên nhìn cô bé rồi nâng tay vén sợi tóc đang dính trên mặt ra, giọng nói ôn hòa “Chơi đến mức mặt mũi đầy mồ hôi mà không biết, thị nữ của muội đâu?”
Thị nữ của nhị công chúa đang đứng gần đó lập tức chạy tới, quỳ xuống đất dập đầu “Nô tỳ xin lỗi thái tử, là nô tỳ sơ suất, xin thái tử trách phạt.”
Nhị công chúa kéo tay hắn, nũng nịu nói “Được rồi, đừng trách thị nữ của muội nữa.”
Lúc này thiếu niên mới để ý đến cô bé đang cúi đầu đứng ở một bên.
Hắn thuận miệng hỏi “Đã có chuyện gì xảy ra sao?”
Tiểu cô nương váy đỏ lập tức chạy tới nói với hắn “Dật ca ca, đó là cháu gái của Tiết thái phi, huynh mau đuổi đi đi, đừng bao giờ để cô ta xuất hiện ở trong cung nữa.”
Tiết Nghi nghe những lời nói đó thì toàn thân run rẩy, khóe mắt bắt đầu rỉ nước.
Cô bé không hiểu tại sao mọi người lại ghét mình, rõ ràng mình chưa làm gì hết mà.
Cung Dật nhìn cô bé đang run rẩy rồi quay đầu nhìn cô bé đang đứng bên cạnh mình, giọng nói lạnh lẽo chứa đầy sát khí “Ai cho ngươi gọi tên của ta?”
Nàng ta lập tức hoảng sợ, lùi về một bước “Muội… muội…”
Khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, cô bé cảm giác như mình sắp phải đối diện với cái chết.
“Ngươi có tư cách gì gọi ta là ca ca, xưng là muội.”
“Mới mấy tuổi mà đã có tâm cơ ức hiếp người khác, thật kinh tởm.”
Bịch…
Cô bé ấy sợ quá nên ngã ngồi xuống đất, gương mặt xinh xắn trở nên trắng bệch.
Cung Dật nâng chân đi lướt qua, dừng trước mặt Tiết Nghi.
Tiết Nghi run rẩy, chân không dám di chuyển.
Một giọng nói lạnh lùng từ trên đỉnh đầu truyền tới “Ngẩng đầu lên.”
Đầu óc cô bé hoàn toàn trống rỗng, trái tim như bị một bàn tay bóp nghẹt.
Nàng không thể nghe thấy bất cứ một âm thanh nào xung quanh mình.
Bỗng nhiên trong tầm mắt xuất hiện một bàn tay, nắm lấy càm của Tiết Nghi nâng lên.
Tầm nhìn bị dịch chuyển, gương mặt uy nghiêm của Cung Dật xuất hiện trong tầm mắt cô bé.
Hắn nhìn gương mặt bé xỉu trong lòng bàn tay.
Chân mày lá liễu, lông mi như cánh bướm, gò má đầy đặn, đôi mắt long lanh, chứa đựng một sự quyến rũ kỳ lạ.
Con ngươi hắn bình tĩnh, không biến hóa cất giọng “Ngươi là cháu gái của Tiết thái phi sao?”
Tiết Nghi hoảng sợ không dám cử động.
Khóe môi thiếu niên cong lên, lộ nụ cười nhạt “Cuối cùng cũng tìm được một người dễ nhìn để dâng vào cung.”
“Nhưng còn quá nhỏ.”
Cung Dật thu tay về, rồi lạnh lùng đi lướt qua người Tiết Nghi.
Sau khi hắn đã đi xa, cô bé mới dám ngẩng đầu lên liếc nhìn bóng lưng của hắn.
Nhị công chúa bỗng nhiên chạy tới, nắm lấy tay nàng “Đừng để ý đến huynh ấy, huynh ấy là vậy đó, lúc nào cũng lầm lì tỏ vẻ đáng sợ.”
“Nào chơi cùng ta nhé.”
Tiết Nghi nhìn nàng, rồi lại nhìn cô bé váy đỏ ở phía saụ
Nhị công chúa kéo tay Tiết Nghi “Người đừng để ý Mẫn Mẫn, ở đây ta là công chúa, có ta bảo kê thì ngươi không cần sợ ai cả.”
Tiết Nghi gật đầu, mở miệng nói “Cảm ơn nhị công chúa.”
Nhị công chúa không hiểu sao chỉ mới lần đầu gặp mặt nhưng nàng lại rất thích Tiết Nghi.
Cô bé cất giọng hỏi “Ngươi mấy tuổi rồi?”
“Muội vừa tròn năm tuổi ạ.”