Chương 2
mắt.
Đến khi tới cửa văn phòng, Tiết Kiệu mới đấy cửa, ra hiệu cho Chu Từ vào trước.
“Bật đèn.” Anh cất giọng bình tĩnh, nghe không giống như đang tức giận.
Chu Từ bật đèn.
Vì thể hiện sự hậu đãi với tiến sĩ, trường học sắp xếp một văn phòng tốt nhất cho anh, là một căn phòng đơn, rộng rãi và sáng ngời, nghe đâu là dễ dàng cho anh soạn bài và làm nghiên cứu sau giờ lên lớp.
Có lẽ anh thích sạch sẽ, quản lý việc dọn dẹp cực ngăn nắp và tươm tất, trong phòng không nhiễm một hạt bụi, trên mặt bàn có vài cuốn sách được xếp rất gọn gàng.
Bài tập vừa mới nộp còn đang nằm bên phải máy tính của anh, chia làm hai chồng một bên đã phê chữa và một bên chưa, thoáng nhìn qua đồ vật trang trí là thấy ngay sự lạnh lùng cùng cực.
Trước kia, Chu Từ từng làm cán sự lớp cho một thầy giáo trung niên.
Cô nhớ trên bàn của ông ấy luôn bày rất nhiều đồ, bao gồm nhiều loại trà bổ dưỡng được để lung tung không hạn chế, vả lại có cả một nắm cẩu kỷ, loại mà bất cứ lúc nào cũng có thể đun sôi lên đầy tràn cả cốc....
Cô không biết sau này khi thầy Tiết về già có vất vả bôn ba bỏ công bỏ sức để bổ âm bổ dương hay không nữa.
Đầu Chu Từ đang chứa đầy những suy nghĩ miên man và vớ vẩn, bỗng dưng cô nghe một tiếng “cạch” sau lưng.
nannan Tiết Kiệu khoá trái cửa.
Cô quay lại “Thầy, em...” Một sức mạnh khổng lồ ập tới từ đằng sau, cổ tay mảnh mai bị nắm chặt một cách thô bạo, cô bị ném lên mặt bàn lạnh lẽo khiến ngực đau nhói bởi những cái kẹp trên bàn.
“Thầy… thầy Tiết, thầy làm gì vậy?” Người đằng sau khẽ vặn cổ tay cô, một tay khác vén váy cô và luồn vào.
Anh đè xuống khiến hơi thở xa lạ bao phủ lấy cô, rồi thốt ra hai từ quá quắt với ngữ điệu lạnh tanh “Lẳng lơ.” Làn váy bị vén, gió rét thổi phớt qua làm lạnh sống lưng cô, quần an toàn bị nắm ở phần mép và tuột xuống đầu gối, Chu Từ rung giọng gọi “Thầy… thầy Tiết.” Âm cuối run rẩy, không che giấu được sự nức nở trong lời nói.
Anh đè lên người cô không nhúc nhích, đốt ngón tay đặt tại một tầng vải mỏng cách huyệt nhỏ và đang thong thả hoạt động.
Huyệt nhỏ co rút một cách kịch liệt khiến đầu óc Chu Từ trống rỗng.
Tiết Kiệu ép cô lên bàn, ngón tay liên tục vuốt ve và vân vê nửa người dưới của cô, xoa nắn ra từng đợt dâm thuỷ.Cô che miệng không kìm nén được tiếng kêu khóc cầu cứu, ƈôn thịt của anh hơi cương lên, nóng rực áp vào cô.
Mỗi khi cô kêu khóc, anh sẽ mạnh mẽ thúc vào, ngón tay thon dài quét qua cô và rút ra một xấp hình trong túi giấy từ trên giá sách, rồi vỗ vào sườn mặt của Chu Từ.Đầu bị ấn xuống mặt bàn, cô cố gắng xem xong những tấm ảnh kia thì đồng tử chợt co rụt lại.
Tiết Kiệu cất giọng ác liệt “Em mà khóc nữa thì ngày mai tôi sẽ dán hết mấy tấm hình trần ͙truồng của em khắp phòng học đấy.” Cô sụt sùi không dám lên tiếng nữa.
Người trong tất cả những tấm ảnh này đều là cô với góc nhìn từ trên cao xuống, cô đang loã thể và hơi cúi người xuống nhặt đồ bơi.
Hai bầu ngực trắng muốt vòng giữa hai cánh tay, dường như đang lắc lư và để lộ rãnh ngực sâu hút theo động tác cúi xuống của cô.
Bức ảnh rõ nét đến mức trông giống