Chương 6
anh.
Mặc dù rất lạnh lùng, nhưng về phương diện lễ độ thực sự không có gì để nói.
" Nhân phẩm tốt?
Tu dưỡng tốt?
Cô không nghe nhầm chứ?
"Đi làm ở Hòa Hạ cũng quá hạnh phúc đi, ông chủ đẹp trai như vậy, triển vọng công ty tốt, tiền lương lại cao, sang năm tốt nghiệp tôi cũng muốn thử xem, không biết có cơ hội này hay không." "Nào có dễ dàng như vậy, bây giờ Hoà Hạ năm này qua năm khác càng ngày càng khó vào, hơn nữa Trần Hoài Tự trong công việc yêu cầu rất cao, đàn chị tôi nói không giác ngộ không dễ dàng tiến vào." "Bình thường...
Dù sao người ta mới khởi nghiệp vài năm đã làm được thành tích này.
Hơn nữa nghe nói đến bây giờ anh ấy vẫn còn độc thân.
" "Bận rộn công việc đi, có lẽ căn bản không nghĩ đến chuyện đó." "Hẳn là yêu cầu cao, không tìm được đối tượng thích hợp." Ngôn Trăn thật sự nghe không nổi, nhịn không được gia nhập thảo luận "Chẳng lẽ hai người cũng không nghĩ tới, nguyên nhân anh ta vẫn độc thân kỳ thật là " Ánh mắt của những người xung quanh đồng loạt chuyển hướng về phía cô.
"Bản thân anh ta thật sự không tốt đẹp sao?" Tưởng Nghi xuất hiện với gương mặt khổ sở sau khi kết thúc diễn đàn.
Vừa nhìn thấy Ngôn Trăn, cô ấy lập tức nhào tới, liên tục xin lỗi "Thật sự xin lỗi, mình cũng không biết sẽ có loại tình huống này, tối hôm qua không nên cùng bọn họ đi ra ngoài ăn thịt nướng, hôm nay thật sự làm phiền cậu rồi.
" Ngôn Trăn nhìn gương mặt tái nhợt của cô ấy, hỏi "Khá hơn chưa?" Tưởng Nghi Thiếp nhíu mày "Tốt hơn nhiều rồi.
" Ngôn Trăn gật gật đầu, cởi áo gile, lại treo thẻ công tác lên cổ cô ấy "Trở về nghỉ ngơi cho tốt.
" Tưởng Nghi muốn nói lại thôi, thử hỏi "Cậu có muốn đi cùng bọn mình không?
Tình nguyện viên có xe buýt chuyên dụng đưa đến trường, cậu trộn lẫn trong đám đông lên xe buýt cũng không ai kiểm tra.
" "Mình bắt taxi là được, tối nay về nhà, không đi học nữa." Đang nói, điện thoại di động truyền đến nhắc nhở tin nhắn.
Ngôn Trăn lấy ra nhìn thoáng qua, là WeChat Trần Hoài Tự gửi tới, chỉ có mấy chữ nói ngắn gọn Xuống thang máy số 3, bãi đỗ xe.
Cô trả lời một dấu chấm hỏi.
Chẳng bao lâu, bên kia trả lời Mưa rất lớn, nếu em có thể gọi được xe, vậy tôi đi trước đây.
Ngôn Trăn vốn định rất có cốt khí mà từ chối, nhưng nhìn thoáng qua phần mềm gọi xe, trung tâm hội nghị triển lãm xa xôi lại gặp mưa to, mười phút cũng không có xe nhận đơn.
Đầu ngón tay cô do dự trên màn hình một lúc lâu, cảm thấy khuất nhục cắn răng đánh chữ Chờ tôi.
Ngôn Trăn đi thang máy xuống bãi đỗ xe, từ xa nhìn thấy xe của Trần Hoài Tự, vòng đến ghế lái phụ ngồi lên.
Người mới vừa là trung tâm cuộc thảo luận của đám đông ban nãy, giờ đang ngồi ở ghế lái gọi điện thoại.
Một tay anh đặt trên vô lăng, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, đồng hồ đắt tiền trong cổ tay lóe ra ánh sáng tinh xảo.
Cô nhìn chiếc đồng hồ này, cảm thấy có chút quen mắt, nhưng mà cũng không nghĩ ra rốt cuộc quen thuộc chỗ nào.
Dư quang Trần Hoài Tự thấy Ngôn Trăn lên xe, nhanh chóng kết thúc cuộc điện thoại "Ừ, vậy thì cứ như vậy trước.
" Sự chú ý của Ngôn Trăn chuyển từ cổ tay anh trở về "Làm sao anh biết tôi không bắt được xe?
Nếu