Chương 10
cho tầm mắt trở nên rõ ràng.
Các đoạn đường bị ngập lụt nghiêm trọng, thậm chí cần phải đi đường ở các tuyến đường quy hoạch.
Ngôn Trăn chỉ huy, Trần Hoài Tự lái xe, hai người giằng co hồi lâu, mới rốt cuộc lái xe về được biệt thự Bán Sơn của Ngôn gia.
Dì Thôi sớm đã đứng chờ ở cửa, bên cạnh còn có cún cưng Chocolate của Ngôn Trăn đang nằm, nhìn thấy Ngôn Trăn từ trên xe đi xuống, nhiệt tình vẫy đuôi nhào tới.
Dì Thôi tiến lên một bước "Trần tiên sinh, mưa lớn như vậy, vất vả cậu đưa Trăn Trăn trở về, vào uống một ngụm trà nóng nhé?
" "Cám ơn Dì, nhưng hơi trễ rồi, sáng mai còn phải đi làm, cháu sẽ không ở lại." Vừa dứt lời, xa xa ầm ầm vang lên một trận sấm sét, mưa rơi càng gấp gáp.
"Bên ngoài mưa to, đường xuống núi nhất định không dễ, tin tức cũng báo trên đường nước đọng nghiêm trọng, chi bằng Trần tiên sinh hôm nay ở lại đây một đêm nhé?" Dì Thôi ngữ khí thân thiết, "Trong nhà có phòng khách, đồ dùng đều hoàn toàn mới, Tiểu Chiêu có rất nhiều quần áo mới chưa mặc, dáng người hai đứa không sai biệt lắm, chọn mặc là được.
" Ngôn Trăn đang ngồi xổm trên mặt đất xoay đầu Chocolate, nghe vậy ngẩng đầu "Anh cháu không về ạ?
" "Không về.
Hôm nay mưa to, Tiểu Chiêu nói lái xe không tiện, liền ở bên Phù Quang Uyển.
" Từ ba năm trước, sau khi mẹ Ngôn đem Ngôn thị giao cho Ngôn Chiêu, liền cùng ba Ngôn đi Châu Âu, mỹ danh là mở rộng thị trường ở Châu Âu, trên thực tế là đi du lịch khắp thế giới, một năm cũng không về được mấy lần.
Biệt thự lớn như vậy chỉ còn lại hai anh em bọn họ, toàn bộ đều do Dì Thôi chăm sóc.
Mà Dì Thôi đã làm việc ở Ngôn gia từ trước khi Ngôn Chiêu sinh ra, đối với nhà họ Ngôn mà nói tựa như người thân, bởi vậy xưng hô cũng thân mật.
Ngôn Trăn xoa xoa bộ lông trắng như tuyết của chú chó Samoyed, nhớ tới con đường gập ghềnh vừa lái xe trở về, nói với Trần Hoài Tự "Anh cứ ở đây đi.
Bên ngoài mưa quá lớn, không an toàn để trở về.
" Tuy cô chán ghét Trần Hoài Tự, nhưng chuyện an toàn vẫn không thể nói đùa.
Mắt thấy mưa này nhất thời không dừng lại được, Trần Hoài Tự chỉ có thể đồng ý.
Dì Thôi dẫn anh đến phòng khách, Ngôn Trăn liền dựa vào cửa nhìn, thỉnh thoảng nói hai câu châm chọc "Dì Thôi, anh ấy nào có yếu đuối như vậy, ngay cả xông hương cũng phải đổi cho anh ấy luôn?
" "Giấc ngủ rất quan trọng, hơn nữa Trần tiên sinh đi làm vất vả, càng phải chú ý nghỉ ngơi." Dì Thôi nói rất quan tâm, lại quay đầu nhìn về phía Trần Hoài Tự "Dùng cùng loại trong phòng Trăn Trăn có được không?
Trăn Trăn nói mùi đó rất dễ ngủ.
" Trần Hoài Tự đứng ở một bên, lễ phép nói "Gì cũng được ạ, làm phiền dì rồi.
" Ngôn Trăn hừ "Nếu anh lạ giường không ngủ được, không được dựa vào hương thơm của tôi.
" "Khá tốt." Trần Hoài Tự trả lời "Tôi không yếu đuối như vậy, không cần xông hương cũng có thể ngủ được.
" Cô lại bị nghẹn họng, không cam lòng trừng mắt nhìn anh một cái, quay đầu rời đi.
Ngôn Trăn trở về phòng tắm rửa, mặc váy ngủ xuống lầu rót nước uống.
Dì Thôi đang rửa trái cây trong phòng bếp, thấy Ngôn Trăn đến đưa cho cô trước "Con cầm ăn trước đi, đợi lát nữa dì lại rửa một đĩa cho Trần tiên