Chương 11
Kỳ Chiêu thất thần nhìn trần nhà, cả người đau nhức. Cô giơ chân đá Bùi Tự một cái, vừa cử động đã cảm thấy bên dưới ướt át một mảng, hơi khó chịu, lại còn cảm giác trống rỗng sau khi được lấp đầy rồi rút ra.
Trong không khí vẫn còn vương vấn mùi tình dục nồng đậm sau cuộc hoan lạc, ngửi thấy khiến người ta đỏ mặt tía tai. Cô chống người ngồi dậy, quệt lên mặt thấy toàn là mồ hôi và nước mắt hòa lẫn vào nhau.
Bùi Tự thắt nút bao cao su ném vào thùng rác, định ôm cô thì bị né tránh: "Tôi muốn đi tắm."
Kỳ Chiêu muốn tìm cái gì đó che cơ thể, nhưng trên giường hỗn loạn, quần áo bị ném hết xuống đất.
Cô không dám nhìn xuống dưới gầm giường, nén sự xấu hổ vì đang trần truồng định chạy vào phòng tắm thì bị Bùi Tự tóm được: "Tắm chung."
Bùi Tự rất cứng rắn kéo người vào phòng tắm, mặc kệ cô đấm đá lung tung đặt cô dưới vòi hoa sen, một tay đỡ cô, một tay mở nước: "Cậu còn khỏe lắm nhỉ."
Kỳ Chiêu quay đầu đi, bĩu môi lầm bầm: "Đến cái bồn tắm cũng không có."
Bùi Tự đặt tay cô lên vai mình: "Chân mỏi thì bám vào tôi."
"Đều tại cậu cả."
Bùi Tự không nói gì, xác định nhiệt độ nước vừa phải mới xối lên người cô. Nước chảy từ bầu ngực bị hôn đến đỏ ửng, men theo bụng nhỏ chảy qua giữa hai chân rồi rơi xuống sàn.
Chính khung cảnh này khiến thứ vừa mới xẹp xuống lại ngóc đầu dậy. Cậu thầm chửi thề trong bụng, nhưng tay vẫn nhẹ nhàng lau rửa cho cô.
Cả người Kỳ Chiêu toát lên vẻ gợi dục, miệng lầm bầm, ngay cả tiếng oán trách cũng giống như thuốc kích dục.
Cậu nghiến răng, ngón tay xoay tròn ở môi âm hộ để rửa sạch.
Bị đầu ngón tay hơi thô ráp của cậu rửa từ trên xuống dưới, Kỳ Chiêu cảm thấy cơ thể lại bắt đầu khó chịu, cắn răng cảm nhận ngón tay cậu vuốt ve ở đùi non.
Rõ ràng mới làm xong chưa bao lâu, giờ lại có cảm giác.
Bùi Tự treo vòi hoa sen lên, cuối cùng không nhịn được ngậm lấy xương quai xanh của cô, răng khẽ cắn nhẹ: "Thêm lần nữa."
Kỳ Chiêu không từ chối, hỏi: "Ở đây thì làm thế nào."
Một chân cô bị nâng lên, hai cánh tay vòng qua cổ cậu, gần như treo lơ lửng, trọng lượng dồn cả lên người Bùi Tự.
Côn thịt nhắm ngay cửa mình từng tấc từng tấc tiến vào. Lần này rất dễ dàng đã vào lút cán. Côn thịt nóng hổi cứng ngắc xuyên thẳng qua hoa huyệt, tiến quân thần tốc, phá mở đường hầm, lấp đầy mọi ngóc ngách.
Từ cửa mình lan đến bụng dưới, nhanh chóng men theo sống lưng leo lên đỉnh đầu, tê dại, ngứa ngáy, Kỳ Chiêu bám chặt vai cậu khẽ rên rỉ. Côn thịt từ từ rút ra rồi lại đâm vào, không thô bạo như ban nãy trên giường.
Thịt mềm trong huyệt ướt át dính nhớp mút chặt lấy côn thịt cậu, mỗi lần rút ra là bị lôi theo ra ngoài một đoạn, sau đó lại theo động tác đâm vào mà bị chôn vùi vào trong đường hầm.
"A, tôi... tôi không đứng vững."
Kỳ Chiêu bám không nổi vai cậu, chân kia giẫm hờ trên mặt đất, căn bản đứng không vững.
Bùi Tự vớt nốt chân còn lại của cô lên, kẹp bên hông, dùng tư thế bế ép cô vào tường.
"Ưm."
Côn thịt vào sâu thêm một phần, đâm thẳng vào hoa tâm. Tư thế treo lơ lửng khiến cô cảm thấy không an toàn, chỉ đành ôm chặt lấy Bùi Tự hơn.
Hai tay cậu bóp lấy cặp mông tròn, từng cái từng cái chậm rãi nâng lên rồi hạ xuống, tiểu huyệt ấn lên côn thịt cậu ma sát, cọ qua điểm nhạy cảm khiến cô không kìm được rên rỉ, tiếng kêu đầy khoái cảm và thoải mái.
Nghe tiếng rên kiều mị của Kỳ Chiêu bên tai, Bùi Tự sau vài lần nhấp chậm rãi đã bắt đầu tăng tốc độ thúc hông. Kỳ Chiêu bị đẩy lên rồi rơi xuống, cơ thể không chịu sự kiểm soát của mình, như sắp bị xuyên thủng.
"Ha... a a."
Tư thế bế thao vào sâu hơn cả lúc trước, Bùi Tự điên cuồng thúc hông lên, côn thịt vào sâu ra nông, liên tục nghiền ép điểm G sâu bên trong, túi tinh đập bạch bạch vào mông thịt, căn bản không chống đỡ nổi từng đợt khoái cảm ập tới.
"Hu hu... không... không được rồi."
Kỳ Chiêu lắc đầu liên tục, căn bản không ôm nổi cậu. Cơ thể hoàn toàn bị Bùi Tự khống chế, nâng lên hạ xuống, nuốt trọn côn thịt vào trong tiểu huyệt. Đầu ngực theo động tác lắc lư cọ xát vào cơ bắp rắn chắc của cậu, trở nên sung huyết sưng đỏ.
"Sâu quá... hu... Bùi Tự... chậm chút... ưm."
Kỳ Chiêu không chịu nổi, vừa khóc vừa quấy. Bùi Tự càng ôm chặt hơn, côn thịt nghiền ép nơi sâu thẳm ra vào nhanh hơn.
Từng luồng mật dịch nóng hổi dính nhớp như lũ lụt tuôn trào giữa hai chân, tưới ướt thân gậy cậu, lại theo động tác ra vào chảy ra khỏi cửa mình, gần như cảm nhận được nó đang nhỏ giọt dọc theo đùi xuống đất.
Trên vai bỗng truyền đến cơn đau nhói, Bùi Tự cảm nhận được Kỳ Chiêu đang cắn cậu. Cơn đau này như ngọn lửa thiêu rụi chút lý trí cuối cùng.
Cậu ra vào nhanh hơn nữa, mỗi cái đều đâm đến nơi sâu nhất, phóng túng và ngang ngược banh rộng những nếp gấp ngoằn ngoèo trong đường hầm, đâm vào cổ tử cung.
Vách thịt bên trong co rút kịch liệt, khoái cảm ngất trời từ bụng dưới lan tỏa ra tứ chi bách hải, sướng đến tê da đầu.
Kỳ Chiêu mềm nhũn gục trên vai cậu, từng tiếng nức nở vang lên. Bùi Tự bóp cằm cô xoay lại liếm nước mắt cho cô, hôn lên vệt máu nơi khóe miệng cô: "Bảo bối, Chiêu Chiêu, răng có đau không?"
Xong việc cô chẳng muốn động đậy chút nào, mặc kệ Bùi Tự tắm rửa sạch sẽ cho mình. Lúc định quấn khăn tắm cho cô thì cô bắt đầu yếu ớt ăn vạ: "Không quấn cái này, tôi muốn mặc quần áo."
"Nhưng quần áo bẩn hết rồi, mặc của tôi đi."
Kỳ Chiêu nhìn cậu với vẻ đương nhiên: "Chứ còn sao nữa?"
Trái tim Bùi Tự như muốn tan chảy, thật muốn nhốt người này bên cạnh mình mãi mãi, chỉ nhìn một mình cậu thôi.
Cậu sấy tóc cho cô, từ đỉnh đầu đến ngọn tóc, động tác rất nhẹ nhàng. Kỳ Chiêu dựa vào bụng cậu, mơ màng buồn ngủ, lại vùi mặt vào, cọ tới cọ lui, chẳng an phận chút nào.
Đợi sấy xong, Bùi Tự thay ga trải giường. Lúc này Kỳ Chiêu lại có hứng thú chống cằm lên bàn học nhìn cậu làm việc.
Bùi Tự thấy cô tỉnh táo hơn chút: "Ngủ đi, thay xong rồi."
Kỳ Chiêu không nhúc nhích, cô vươn một tay ra, đá văng đôi dép lê. Trái tim Bùi Tự lại bị véo nhẹ một cái, hoàn toàn không chịu nổi mấy động tác nhỏ này.
Đi tới bế bổng người lên đặt xuống giường, đúng là rước một tiểu tổ tông về hầu hạ mà.
Kỳ Chiêu tưởng cậu sẽ lên giường ngủ cùng, không ngờ cậu lại chạy đến bàn học bắt đầu làm đề thi.
Cô hơi cạn lời, bầu không khí bị phá hỏng trong nháy mắt, chuyện này hoàn toàn là đang nhắc nhở cô hai người vẫn còn là học sinh.
Tiếng điều hòa chạy vù vù, là lúc nãy cô kêu nóng bảo bật lên, giờ quấn chặt chăn lại thấy hơi lạnh.
Bùi Tự chăm chú làm bài một lúc thì Kỳ Chiêu lại gọi. Cậu quay đầu lại: "Vẫn chưa ngủ à?"
Cô thò đầu ra khỏi chăn: "Hơi lạnh."
Lúc cậu cầm điều khiển định tắt đi thì Kỳ Chiêu lại nói: "Cậu ngủ với tôi đi."
Mí mắt cậu giật giật, đặt điều khiển xuống, tắt đèn bàn chui vào trong chăn. Kỳ Chiêu liền sán lại ôm lấy cậu, vùi đầu vào ngực cậu. Cậu hỏi: "Có thở được không đấy?"
Cô gật gật đầu: "Lúc nhà tôi không có ai tôi có thể ngày nào cũng sang ngủ với cậu không?"
"Muốn ngày nào cũng bị làm thì cứ sang."
Không khí ngưng trệ vài giây, cứ tưởng cô sắp ngủ rồi, bỗng nhiên cô nói: "Như thế không tốt cho sức khỏe đâu nhỉ."
Bùi Tự phì cười: "Chúng ta có thể thử xem."
Cô không nói gì nữa, ôm chặt Bùi Tự nhắm mắt ngủ.
Bùi Tự mở mắt, trên người hai người là mùi hương hoa nồng nàn giống hệt nhau. Tim cậu đập hơi nhanh, không kìm nén được, cậu tựa đầu lên mái tóc mềm mại của cô, không dám nhắm mắt, sợ tỉnh dậy chỉ là một giấc mơ.
Ngày hôm sau, Kỳ Chiêu cảm thấy hạ thân đau âm ỉ, toàn thân đặc biệt là eo mỏi nhừ, đến bữa sáng Bùi Tự làm xong cũng chẳng muốn ăn. Cô nhét đống quần áo bẩn cởi ra tối qua cho cậu: "Dì giúp việc không có nhà, cậu giặt đi, không được dùng máy giặt đâu, hỏng mất đấy."
"Coi tôi là người hầu à?" Bùi Tự nhướng mày hỏi.
"Coi cậu là chó, cắn ngực tôi toàn dấu vết."
"Hửm?" Cậu không nói gì, nghiêng người cố ý để cô nhìn thấy vòng dấu răng trên vai mình.
"Cái này là vì... chó không nghe lời."
.
================================================================================