Con gái kêu như vậy, chớp mắt Dung Nhan liền hiểu ra vì sao đột nhiên con bé lại khóc nức nở như thế.
Là một người bố, Mục Viễn Hàng chưa từng ở riêng với con gái như bây giờ, chưa từng ngủ cùng con vào buổi tối, cũng chưa bao giờ có giây phút dịu dàng gì với con.
Con gái vốn đã xa lạ với anh, lại thêm việc lúc này sắc mặt và biểu cảm của anh chắc chắn rất xấu xí, thế nên con bé mới bài xích như vậy.
"Mẹ ơi, mẹ mau về cứu connannan"
Là tiếng con gái tiếp tục khóc đòi ở đầu dây bên kia.
Vậy mà con gái lại dùng từ "cứu con", có thể thấy được trong mắt đứa con gái, người làm bố như Mục Viễn Hàng đáng sợ cỡ nào.
Thiên Tuyết
Chua xót và đau đớn đồng thời đâm vào trái tim cô, nước mắt của Dung Nhan lại trào ra.
Rốt cuộc cô đã thất bại đến cỡ nào, khiến cuộc hôn nhân này biến thành như vậy, khiến hình ảnh của người bố trong mắt con gái thành như thế
Bởi vì anh không yêu cô, nên mới không yêu đứa con gái do cô sinh ra, nến mới không thân thiết cùng con, cho dù con gái có cùng huyết thống với anh.
Cô không thể tiếp tục nghe con gái kêu khóc nữa, đành nhẫn tâm nói với người ở đầu bên kia điện thoại một câu
"Tối nay tôi không về, anh dỗ con bé đi "
Sau đó trực tiếp cúp máy.
Cô ngắt điện thoại, vứt di động xuống, ngồi trên sofa cắt chặt môi mình kiềm nén cảm xúc, nhưng nước mắt nóng hổi vẫn chảy xuống từng giọt.
Tô Tương ở bên cạnh nhìn, đưa tay nhẹ nhàng cầm tay cô
"Muốn khóc thì cứ lớn tiếng khóc đi."
Cùng là người làm mẹ, Tô Tương thấu hiểu rất rõ cảm giác chia xa với con cái này.
Tô Tương cho rằng Dung Nhan sẽ tiếp tục khóc, nhưng cô lại giơ tay lau nước mắt trên mặt, sau đó cong môi nở nụ cười giữa những giọt lệ nhạt nhòa
"Em không khóc, em còn lâu mới khóc, kết thúc cuộc hôn nhân này, đối với em mà nói là sự giải thoát, tại sao phải khóc chứ?"
Giọng điệu cô bướng bỉnh mà quật cường
"Về sau em sẽ không rơi nước mắt vì chuyện này nữa, sở dĩ em đau lòng, là bởi vì Noãn Noãn, nhưng mà thay vì để đau tiếp sau này chẳng bằng đau mỗi đêm nay, em đã nghĩ thoáng rồi."
Tô Tương thấy dáng vẻ dứt khoát của cô, bất đắc dĩ thở dài
"Em phóng khoáng thật đấy, chị phải dùng khoảng 1 năm mới có thể bước ra khỏi chuyện này, cũng phải dạo gần đây mới buông xuống để nghĩ thoáng."
Ngày đó, sau khi Tô Tương biết chồng cũ ngɵạı tình, đã thế còn ngɵạı tình với một người phụ nữ quá quắt như vậy, chưa kịp nói gì đã ngất tại chỗ, hơn nữa sau khi tỉnh dậy thì tinh thần sụp đổ, vọt lên sân thượng suýt thì nhảy từ trên đó xuống.
Mà bây giờ, Dung Nhan chỉ dùng vài ba câu đã vứt bỏ được cuộc hôn nhân 5 năm, Tô Tương khâm phục sự phóng khoáng và dứt khoát của cô.
Nhưng Tô Tương không biết, đấy là vì trái tim đã hoàn toàn bị tổn thương, không còn ôm bất kì mong đợi gì với mối hôn nhân này, không còn ôm bất kì nhớ nhung gì với người đàn ông ấy, nên mới có thể nghĩ thoáng như vậy.
Tô Tương vừa dứt lời, di động của Dung Nhan lại vang lên, chữ nhấp nháy trên màn hình vẫn là cái tên của Mục Viễn Hàng.
Dung Nhan thẳng tay ấn cúp máy, thuận tiện tắt nguồn, sau đấy đứng dậy nói với Tô Tương còn đang ngồi đó
"Em mượn nhà vệ sinh tắm một cái, tiện cho em mượn thêm bộ quần áo để mặc."
Sau đó liền đứng dậy rời đi.
Tô Tương nhìn thoáng qua màn hình điện thoại tắt nguồn tối om, cô ấy càng thêm hiểu được sự quyết tâm ly hôn của Dung Nhan, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ đứng dậy vào phòng ngủ tìm bộ quần áo cho cô mặc.
Ly hôn thì ly hôn thôi, sống với nhau mà khổ cực áp lực như thế, việc gì phải tiếp tục duy trì chứ, trên đời này nhiều người ly hôn xong vẫn sống rất tốt kia mà.