Cơ thể gầy nhỏ của Dung Nhan cứng đờ, sau đó quay đầu nhìn anh, cô không ngờ anh sẽ nói ra những lời như vậy, giống như đang giải thích điều gì đấy.
Anh không biết bản thân đã cởi áo khoác âu phục trên người mình từ lúc nào, cà vạt cũng được nới lỏng, áo sơmi vừa người ôm lấy cơ thể rắn chắc khoẻ khoắn, ánh mắt nặng nề nhìn cô.
Nhưng mà vào giờ khắc này, bất kể có nói điều gì, cô đều cảm thấy lời của anh rất buồn cười
"Không phải vì anh thật sự muốn quay lại với cô ta mới khiến tôi đau lòng, mà là vì thái độ lúc anh đối diện với lời yêu cầu quay lại của cô ta khiến tôi đau lòng. Nếu đã không nghĩ tới quay lại, lúc cô ta nói thế, tại sao anh không thẳng thắn từ chối, tại sao không nói anh đã có vợ có con, anh phải có trách nhiệm với gia đình này?"
"Anh im lặng, chính là sự dung túng và mặc nhận lớn nhất cho cô ta "
Cô lên án một cách sắc bén và gay gắt.
Anh không biết, anh không hiểu khi một người phụ nữ cần sự bảo vệ của đàn ông, nhưng anh ta lại chỉ im lặng, sẽ khiến người phụ nữ ấy tổn thương sâu sắc đến mức nào, điều đấy còn đau đớn tuyệt vọng hơn so với việc hai người họ tuyên bố quay lại với nhaụ
Từ trước đến giờ, tính cách của cô yêu ghét rõ ràng, không chịu nổi sự yên lặng mập mờ của anh đối với cô và Hạ Du như thế này.
Cho nên cô kiên quyết đau xót tuyên bố
"Cho dù anh không quay lại với cô ta, tôi cũng muốn ly hôn. Bởi vì... trái tim anh căn bản không có tôi."
Cô của trước kia, ngây thơ đến ngốc ngếch, tưởng rằng chỉ cần bản thân dụng tâm yêu anh, thật lòng yêu anh, cuối cùng anh cũng sẽ bị mình làm cho cảm động, cuối cùng rồi sẽ yêu cô, và hai người họ sẽ có được hạnh phúc.
Thế nên ban đầu cô mới bất chấp theo đuổi dây dưa với anh như thế, son sắt hẹn thề chắc chắn sẽ khiến anh yêu mình, còn nói dù trong tim anh không có cô, cô cũng sẽ cố gắng bước vào chiếm giữ lấy nó, cuối cùng khiến cho trái tim anh không còn chỗ cho ai khác.
Bây giờ nghĩ lại, nếu đó không phải ngu ngốc thì là gì.
Bao nhiêu năm qua, cô theo đuổi mệt mỏi quá rồi.
Lời nói dứt khoát của cô khiến con ngươi Mục Viễn Hàng càng thêm thâm trầm, cô nghênh đón ánh mắt của anh, cười tự giễu, hỏi anh
"Mục Viễn Hàng, anh có yêu tôi không?"
Cơ thể anh cứng đờ, sau đó mím môi không đáp lại.
Anh dùng sự im lặng để cho cô đáp án tốt nhất.
Không yêụ
Thiên Tuyết
Giờ phút này, Dung Nhan cuối cùng cũng triệt để hết hi vọng, cô cố gắng để bản thân thua không quá thảm hại, cố gẳng để cảm xúc của mình trông bình thường nhất có thể.
"Anh không yêu tôi, đối với anh mà nói, có tôi hay không cũng được. Nếu như yêu một người, đánh mất đối phương sẽ cảm thấy đau đớn vô cùng."
"Cảm giác này tôi nghĩ chắc anh rất rõ ràng, nó đau đớn như lúc cô ta chia tay với anh năm đó, anh uống rượu, uống say tới mức ngã ở bên đườngnannan"
Cô còn chưa dứt lời đã bị tiếng rống của Mục Viễn Hàng cắt ngang
"Dung Nhan "
Có lẽ đoạn quá khứ ấy bị cô vạch trần không chút lưu tình, không hề báo trước, Mục Viễn Hàng có phần thẹn quá thành giận, đáy mắt vốn thâm trầm của anh toàn là lệ khí
"Cô bớt tự cho mình là đúng đi, đừng có rượu mời không uống thích uống rượu phạt "
Một câu vừa cảnh cáo vừa uy hiếp, thẳng thắn tuyên bố cuộc nói chuyện giữa hai người tới đây chấm dứt.
Dung Nhan ngẩng đầu cười với anh, nụ cười nhàn nhạt lãnh đạm
"Được thôi, để tôi chờ xem, cái anh gọi là rượu phạt sẽ như thế nào."
Sau đó bước ra khỏi phòng không thèm ngoảnh lại, đi thẳng xuống tầng rời đi.
Lần này cô thậm chí còn không lái xe, chẳng bao lâu, điện thoại của Mục Viễn Hàng nhận được tin nhắn từ cô
Xe do anh mua, trả anh.