Chương 18
khác lại phải cúi đầu, phải chịu sự coi thường của một kẻ hoàn toàn chẳng liên quan.
Không phải ai cũng có thể giữ được tâm thế bình thản như anh.
Tạ Ninh lại nở nụ cười “Không phải cô đang tủi thân thay cho tôi đấy chứ?” Trái tim Vệ Uyển đập loạn nhịp, vành tai nóng bừng lên như lửa đốt, cái miệng vốn thường ngày khéo ăn khéo nói bỗng chốc như bị dính chặt lại, không sao mở ra nổi.
Họ chờ đợi suốt một tiếng đồng hồ, mãi đến tám giờ rưỡi, đối phương mới chậm chạp xuất hiện.
Nhìn đối phương năm sáu người lục tục kéo nhau vào phòng, thần sắc của Giám đốc Tạ thoáng có chút khác lạ, nhưng chỉ trong chớp mắt anh đã lấy lại dáng vẻ ôn hòa thường lệ.
Khi mọi người giới thiệu lẫn nhau, Vệ Uyển chắc chắn rằng đây là một bữa “Hồng Môn Yến” không hề cân sức Ý chỉ bữa tiệc nhằm hạ bệ Tạ Ninh .
Nhân vật chính là người dẫn đầu, cắt tóc húi cua, mặt chữ điền, lông mày rậm, bước tới bắt tay Tạ Ninh một cách nhiệt tình thái quá.
Cái sự nhiệt tình đó mang đậm tính diễn kịch, thực chất là để áp chế đối phương.
Những vị khách mà hắn mời đến, nếu không giàu thì cũng sang, mỗi người đều có vị thế nặng ký hơn Tạ Ninh.
“Trùng hợp quá, trùng hợp quá, vừa hay gặp nhau ở cửa, thêm vài người đến ăn chực chắc không vấn đề gì chứ?” Làm gì có chuyện trùng hợp?
Làm gì có chuyện ăn chực?
Rõ ràng là hắn cố tình đến để làm mất mặt Giám đốc Tạ.
Hóa ra gã đầu húi cua tên Bùi Nguyên này là bạn đại học với Giám đốc Tạ, quan hệ giữa họ khá vi diệụ Nay gã đã bám rễ được ở Bắc Kinh, không bỏ lỡ cơ hội này để phô trương thanh thế, lấy lại thể diện năm xưa.
Suốt bữa tiệc, dây thần kinh của Vệ Uyển căng như dây đàn.
Ai nói cái gì, ý tứ ra sao, cô không dám bỏ sót dù chỉ một câụ “Mấy thằng đàn ông chúng mình ăn uống với nhau thì có gì thú vị?
Tất nhiên là phải có mỹ nữ đến khuấy động bầu không khí rồi.
Các ông xem, Tạ Ninh đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi kìa ” Nói xong, gã gọi ngay quản lý đối ngoại của khách sạn vào.
Cô quản lý mặc một bộ sườn xám, vừa mỹ lệ vừa phóng khoái, còn dẫn theo vài “trợ lý”.
Cảnh tượng nhất thời trở nên náo nhiệt vô cùng, duy chỉ có Giám đốc Tạ là vẫn giữ vẻ thản nhiên, thi thoảng góp vài câu tiếp chuyện.
Bùi Nguyên thấy anh như vậy thì ngứa mắt, gã nói mấy năm không gặp, khó khăn lắm mới đụng mặt, nhất định phải uống đến mức “không say không về”.
Sau khi Bùi Nguyên ra hiệu, mấy người đẹp liên tục mời rượu Tạ Ninh.
Tạ Ninh không ngốc, anh khéo léo gạt đi rồi chủ động đứng dậy kính rượu mấy vị quan khách nam giới.
Chớp mắt một cái, sáu bảy chai Ngũ Lương Dịch đã cạn sạch.
Vệ Uyển để ý thấy Giám đốc Tạ đã uống hơn một chai, sắc mặt anh càng lúc càng tái nhợt.
Vệ Uyển âm thầm tráo ly rượu của mình với ly của anh, vì trong ly của cô vốn là nước lọc.
Lúc gọi món trước đó, Giám đốc Tạ đã tranh thủ ghé tai dặn dò cô rằng cố gắng đừng uống rượụ Vệ Uyển hoàn toàn không ngờ tình hình tối nay lại diễn ra thế này.
Nhìn Giám đốc Tạ bị người ta rót hết chén này đến chén khác, nếu để anh bị chuốc say khướt rồi mất mặt trước đám đông, chẳng lẽ người tháp tùng như cô không có