Chương 1
Sắp đến giờ tan tầm, chị Chu ở ban tầng trên gọi điện bảo Vệ Uyển qua đó một chuyến.
Vệ Uyển lướt qua bản báo cáo mà chủ nhiệm giao một lượt, dọn dẹp bàn làm việc rồi mới đi lên lầụ Chị Chu năm nay 38 tuổi, làm việc ở cơ quan nhà nước được 10 năm, vốn là một “đóa hoa” vẫn còn mặn mà, rực rỡ trong tòa nhà này.
“Tiểu Uyển, em lại đây.” Chị Chu đang dặm lại son trước gương, trông bộ dạng như sắp có hẹn.
Tin đồn về chị thì nhiều vô kể, nhưng Vệ Uyển chẳng bao giờ hỏi han, coi như không nghe thấy gì.
Chu Linh Linh rút ra một tờ sơ yếu lý lịch, ngón tay với bộ móng dài gõ nhẹ lên tấm ảnh thẻ 2x3 nền xanh của một người đàn ông “Cậu này được đấy chứ, trông sạch sẽ, ngũ quan cân đối, mà quan trọng nhất là tiền đồ rộng mở.” Vệ Uyển hiểu ý chị, mỉm cười “Chị Chu, đây là người mới ạ?
Người ta còn chưa tới báo danh mà chị đã nhắm rồi sao?” Chị Chu liếc xéo cô một cái đầy nũng nịu, đưa tay nhéo má cô “Chị nhắm cái gì mà nhắm?
Chị là nhắm cho em đấy.
Chị còn lạ gì em nữa?
Vào cơ quan cũng 3 năm rồi, năm nay bao nhiêu?
26 rồi đúng không?
Còn chưa tính chuyện riêng đi?” Nói đoạn, chị khẽ nhích lại gần, tỏ vẻ thân thiết “Hoàn cảnh gia đình em chị cũng biết đôi chút, tính cách em chị cũng hiểụ Một đóa hoa vừa kiêu sa vừa tươi tắn như em, mà còn không mau tìm người che chở, chẳng lẽ cứ để mấy lão kia chiếm tiện nghi vô cớ mãi sao?” Hai người cùng nhau xuống lầu, chị Chu chui vào chiếc Audi sơn màu hồng, bảo muốn cho cô quá giang một đoạn.
Vệ Uyển nói vẫn còn tài liệu chưa làm xong, cần quay lại văn phòng.
Chị Chu lại bồi thêm một câu “Cày cuốc thế làm gì?
Cái chốn cơ quan này là thiên hạ của đàn ông, em không có chỗ dựa, có làm đến mấy cũng vô dụng thôi.
Cứ làm qua loa cho xong chuyện là được rồi.” Vệ Uyển ậm ừ đáp cho qua chuyện, đứng nhìn chị rời đi.
Những lời Chu Linh Linh nói không phải không có lý, hiện tại cô đúng là rất cần tìm một người bạn trai.
Phụ nữ trẻ đẹp còn độc thân ở bất cứ đâu cũng là tâm điểm của sự chú ý.
Ở công ty tư nhân thì có lời ong tiếng ve, hành vi quấy rối từ đồng nghiệp hay cấp trên, mà ở cơ quan nhà nước cũng chẳng khác là bao.
Thậm chí ở đây mọi chuyện còn khó nói hơn nhiềụ Vệ Uyển dù có ý định giữ mình trong sạch đến đâu, cũng không thể đắc tội với người ta được.
Tìm bạn trai, suy cho cùng cũng là tìm một tấm lá chắn bảo vệ bản thân.
Khi Vệ Uyển đang đi lên lầu, đúng lúc gặp một nhóm người đang đi xuống.
Bầu không khí và khí thế ấy khiến cô lập tức nhận ra ngay sự khác thường.
Theo bản năng, Vệ Uyển khựng lại ngay dưới chân cầu thang, nép sang một bên chờ cái bóng đen kịt đang từ trên lầu đổ xuống.
Đi đầu là Trưởng phòng Kế hoạch Tài chính và Trưởng phòng Thanh tra, họ hơi nghiêng người, mọi sự chú ý từ lời nói đến dáng đi đều dồn hết vào người ở giữa.
Phía sau còn mấy người nữa, tất cả đều giữ im lặng tuyệt đối.
Vệ Uyển cụp mắt, không dám nhìn ngó lung tung.
Ở cái đơn vị này, cấp bậc vô cùng nghiêm ngặt, quan cao hơn nửa cấp đã đủ đè chết người, huống hồ đây lại là mấy vị lãnh đạo cao nhất