Bà ấy giao việc hai tuần tới cho Lạc Kỳ, việc quan trọng nhất là cuộc hợp tác ở Tô Thành.
Dự án ở Tô Thành là một trong những dự án lớn của tập đoàn trong hai năm tới, Tưởng Nguyệt Như vốn định ký kết hợp đồng xong rồi mới tiến hành phẫu thuật nhưng sức khỏe của bà ấy đã đến giới hạn.
Với tốc độ hồi phục trước mắt, bà ấy không thể tham gia buổi lễ ký kết hợp đồng, nhưng nếu sắp xếp người khác của công ty đến đó thì lại không thể hiện đủ sự chân thành hợp tác, chỉ có ông chủ như Tưởng Thịnh Hòa đích thân ra trận mới có thể bày tỏ thành ý của công ty.
Bà ấy nói với Lạc Kỳ “Đã quyết định ký hợp đồng vào ngày mười tháng sau, không thể trì hoãn được, lúc đó cháu đi cùng giám đốc Tưởng đến đó.”
Lạc Kỳ trả lời “Vâng.”
Nghĩ đến việc đi công tác cùng Tưởng Thịnh Hòa, áp lực tâm lý của cô đột nhiên tăng vọt.
Tưởng Nguyệt Như dặn dò thêm “Trước khi ký kết hợp đồng, cháu báo cáo tình hình cụ thể của dự án cho giám đốc Tưởng đi.”
Lạc Kỳ vừa định trả lời thì một giọng nói áp bức truyền đến “Trợ ký Lạc, cô quay về công ty chuẩn bị đi, ba giờ chiều báo lại cho tôi.”
Lạc Kỳ quay lại, nhìn Tưởng Thịnh Hòa và nói “Vâng, thưa giám đốc Tưởng.”
Vừa nãy vào phòng bệnh, cô không dám nhìn thẳng vào Tưởng Thịnh Hòa, bây giờ mới có thể nhìn thấy phong cách ăn mặc hôm nay của anh quần thể thao màu xám đậm, áo thun đen, đeo giày thể thao.
Đường cong cơ bắp trên cánh tay cân xứng, rõ ràng, trên trán còn có mồ hôi.
Chắc là anh vừa đi tập thể dục về.
Đôi mắt anh hẹp dài, khi không nói không cười trông rất lạnh lùng.
Lạc Kỳ chỉ nhìn anh trong một thoáng “Giám đốc Tưởng, vậy tôi về công ty trước.”
Tưởng Thịnh Hòa khẽ gật đầụ
Lạc Kỳ vội vàng đảo mắt, xoay người sang chỗ khác. Đối mặt với Tưởng Nguyệt Như, giọng nói của cô không khỏi dịu đi “Phó chủ tịch Tưởng, tối cháu lại đến thăm cô. Đêm nay cháu ở lại, bầu bạn giải khuây với cô.”
Tưởng Nguyệt Như chậm rãi phất tay, dù không có sức nhưng vẫn nhanh nhẹn dứt khoát như trước “Đừng đến.” Bà ấy nói đùa “Mấy đứa đứa nào cũng phiền, cô không muốn nhìn mấy đứa, mắt không thấy tim không phiền.”
‘Mấy đứa’ trong lời bà ấy, trừ cô ra thì chắc là đang mắng đểu Tưởng Thịnh Hòa.
Lạc Kỳ hiểu rõ Tưởng Nguyệt Như, nói một là một hai là hai “Vậy ngày mai sau khi tan làm cháu sẽ đến.” Cô nhấn mạnh “Đến báo cáo công việc.”
Tưởng Nguyệt Như cười nói “Thế thì được.”
Lạc Kỳ tạm biệt rồi khẽ đóng cửa rời đi.
Tưởng Thịnh Hòa đứng lên, định đi tắm thay đồ đến công ty. Áo thun đen đẫm mồ hôi dán vào cơ bụng, có thể nhìn thấy từng thớ cơ mơ hồ.
Phòng bệnh VIP có cung cấp thiết bị tập thể dục đơn giản cho người nhà bệnh nhân. Trước khi Lạc Kỳ đến, nhân lúc cô út đang ngủ, anh đã tập mấy bài, bài tập còn chưa kết thúc thì cô út đã tỉnh.
Đi theo Lạc Kỳ đến, anh còn chưa kịp thay quần áo.
“Đêm nay vẫn để cháu ở lại đi.” Tưởng Thịnh Hòa vừa nói vừa đi vào phòng trong.
“Không cần, cháu về nhà, cần làm gì thì làm nấy đi.” Cháu trai đã ở lại trông bà ấy hai đêm rồi, nếu còn tiếp tục thức, cơ thể sẽ không thể chịu nổi. Tưởng Nguyệt Như nhìn bóng lưng cháu trai “Nóng lòng thế à? Còn phải đúng ba giờ?”
Tưởng Thịnh Hòa dừng chân, quay người lại “Ngày mai cháu bận họp cả ngày, ngày mốt phải đi công tác.” Chỉ có chiều nay là anh rảnh.
Còn chuyện kia...anh là ông chủ, không cần giải thích với một trợ lý như Lạc Kỳ.
Lạc Kỳ quay về văn phòng, tìm tất cả tài liệu về dự án Tô Thành, xem lại những điểm chính và ghi nhớ để đến khi Tưởng Thịnh Hòa hỏi cô về những chi tiết trong dự án, cô sẽ không vì căng thẳng mà quên mất.
Lúc cô đang xem tài liệu thì em họ gọi đến.