Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

nháy mắt có tự tin, trẻ nhỏ lời nói không kiêng kỵ, nghĩ gì nói đó.
“Đó là ba ba từ nước ngoài mang về cho mình, dám chắc cậu chưa thấy bao giờ, mà nhà cậu cũng không mua nổi.” Cậu nhóc như bị chọc đến gai nhọn trong lòng, vành mắt đỏ lên, khẽ nức nở “Cậu mới không mua nổi, tin tôi đánh cậu tiếp không...” “Được rồi, đừng làm loạn nữa.” Chu Thanh Dao bị ồn ào đau đầu, trực tiếp kéo thân thể mũm mĩm của hắn đi ra ngoài, hắn ra sức vùng vẫy chân tay ngắn ngủn chắc nịch của mình, khắp đường lẩm nhẩm mắng chửi.
Đến ngã rẽ, khí thế kiêu căng ngạo mạn của cậu nhóc dần tan biến, sức nóng ngày mùa hè chói chang quả là không thể coi thường, chỉ sau vài phút, hắn mồ hôi nhễ nhại, le lưỡi tán nhiệt hệt như chú cún con.
Chu Thanh Dao thấy hắn im lặng mới buông ra, giật giật cánh tay đau nhức.
“Làm loạn xong rồi?” Hắn cố chấp quay đầu đi “Em không làm loạn.” Chu Thanh Dao bình tĩnh nói với hắn “Đồ của người ta dù thích cũng không thể lấy, động thủ đánh người ta còn sai hơn nữa, lại có lần sau, chị sẽ nói với ba xử lý em.” “Em mới không thích thứ đồ kia.” Chu Thanh Tiện trợn con mắt nhìn đi nơi khác, giận dỗi bĩu môi “Một cái hộp nhạc xấu xí, ai hiếm lạ ” Thiếu nữ hơi sửng sốt.
Vật này đối với hắn quả thực không hiếm lạ, nhưng cô lại coi nó như bảo bối.
Mùa đông năm đó, hộp nhạc cô giấu trong ngăn tủ bị hắn vô tình làm vỡ, cô buồn bực đến đỏ cả hốc mắt, không nói lời nào thu dọn đống đổ nát rồi tự nhốt mình trong phòng.
Sau lại, cậu nhóc bị Chu ba đánh một trận, tiếng hắn gào khóc xin tha vang khắp nhà.
Chu Thanh Dao nhìn vẻ mặt kiêu ngạo bất mãn của đứa nhỏ, như có dòng nước ấm áp chảy qua lồng ngực, giọng điệu cũng so trước nhẹ một chút.
“Cướp đồ để tặng cho chị sao?” Cậu nhóc lúng túng gật đầụ “Nhưng đó là đồ của người khác, cho dù đẹp đến đâu chị cũng không thể nhận.
“ Hiếm khi cô nhẹ nhàng dạy bảo hắn “Em chăm chỉ học tập, sau này tự mình kiếm tiền mua cho chị.” Đứa nhỏ gật đầu như đảo tỏi, bàn tay mập mạp lau mồ hôi trên mặt, có lẽ đã quen với vẻ mặt xa cách của cô, nghe được vài câu dịu dàng hắn mặt mày hớn hở.
Tính khí trẻ con đến rồi đi không chút dấu vết, ngay sau đó hắn tự giác nắm tay cô, nói chuyện không ngừng như cái máy.
.......
“Cạch” một tiếng, cánh cổng rỉ sắt đóng lại.
Hai người về đến nhà, trong phòng không có một bóng người.
Khu phố cũ phần lớn là nhà đơn, đó là bà nội Chu Thanh Dao để lại.
Nhà ở bài trí đơn giản, hai phòng ngủ một phòng khách, đồ đạc tràn ngập cảm giác xưa cũ, chỉ riêng bộ bàn ăn cũng ít nhất vài chục năm lịch sử, bề mặt nhám như bề mặt trăng.
Những cây dây leo bám trên bức tường ngoài nhà đang nỗ lực duỗi thân ra bốn phía, nhánh to nhánh bé quấn lấy nhau trải rộng khắp mặt tường.
Chu Thanh Dao động tác nhuần nhuyễn nấu hai tô mì, còn đặc biệt cho thêm trứng chiên vàng giòn và cải thìa xanh non.
“Em không muốn ăn hành lá.” Chu Thanh Tiện dùng chiếc đũa chọc chọc hành lá thái nhỏ đã nổi lên, thể hiện tính khí thiếu gia.
Cô bình tĩnh tiếp tục ăn mì, lúc hắn bắt đầu mở giọng lải nhải, đứng dậy trực tiếp cầm lấy bát của hắn.
“Kén cá chọn canh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡